• TINHHOANET

Tuyết rơi Bắc Kinh trùng ngày với động đất Đường Sơn, phải chăng là oan hồn đến đòi mạng?

Vào lúc 3 giờ 20 phút chiều ngày 28/7/2020, tức mùng 8/6 âm lịch, tại Bắc Kinh, Trung Quốc bỗng nhiên có tuyết rơi. Người Trung Quốc luôn tin rằng “tháng 6 tuyết rơi nhất định có kỳ oan”. Rất nhiều người cũng cho rằng đây là những linh hồn oan khuất đến để đòi mạng.

Chính quyền ĐCSTQ coi mạng người như cỏ rác, oan hồn của người dân Trung Quốc quả thật nhiều vô kể. (Ảnh: Soundofhope)

Virus Vũ Hán đã lây lan từ đầu năm 2020, dưới sự che giấu của chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), có bao nhiêu người vì không biết cách phòng ngừa đã bị nhiễm bệnh. Sau khi bị lây nhiễm, họ không được đưa đi chữa trị mà lại bị nhốt trong nhà với cánh cửa bị hàn chết, để cho người bệnh tự sinh tự diệt. Hỏi có bao nhiêu người dân đã chết một cách oan uổng như vậy?

Tiếp theo đó, 27 tỉnh và khu vực thuộc lưu vực sông Dương Tử lại liên tiếp bị lũ lụt không ngớt. Những sinh mạng bị chết trong lũ lụt cũng sẽ vẫn quanh quẩn đâu đó để quan sát cái chính quyền coi mạng người như cỏ rác này – ĐCSTQ.

Nếu là như vậy, thì oan hồn của những người dân Trung Quốc quả thật là nhiều vô kể, nên nói rằng họ đến để đòi mạng thì cũng không phải là nói oan chút nào.

Mùng 8/6/1976 – động đất Đường Sơn

Vào ngày này cách đây 44 năm trước, khoảng 3 giờ sáng, tại thị trấn Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc, đã xảy ra một trận động đất mạnh 7 độ Richter.

Trong khi tất cả mọi người vẫn còn đang say giấc ngủ, không có bất kỳ một sự chuẩn bị nào, trong nháy mắt tất cả đều bị chôn vùi dưới đống đổ nát.

Tuy nhiên cho đến trước lúc chết, nhiều người cũng không có cơ hội để suy nghĩ rõ ràng rằng liệu tin đồn sắp có động đất là sự thật, hay việc chính phủ đứng ra bác bỏ những tin đồn và nói rằng không có động đất mới là sự thật? Không biết rằng sau chết đi, những oan hồn này rốt cuộc sẽ đi về phương nào để đòi món nợ sinh mạng đây?

Hình ảnh kinh hoàng của trận siêu động đất ở Đường Sơn được tái hiện trong bộ phim ‘Đường Sơn, đại địa chấn’. Chỉ 10 giây cướp đi 255.000 sinh mạng (Ảnh Weibo)

Trong trận động đất lớn này, quy mô sóng bề mặt là 7,8 độ richter và tâm chấn cách mặt đất 12km. Nhiều nhà lầu, thôn trang, đường phố trong phút chốc đều bị san phẳng thành bình địa. 

Theo thống kê, trận động đất đã khiến cho tổng cộng 250.000 đến 650.000 người thiệt mạng. Bởi vì từ trước đến nay, chính phủ ĐCSTQ luôn có thói quen che đậy tính chân thực của sự việc, do đó khi phát sinh tai họa tại Trung Quốc, rất nhiều người hầu như hoàn toàn không còn tin vào bất cứ số liệu nào do chính phủ ĐCSTQ công bố nữa. Rốt cuộc cũng không thể nào biết được có bao nhiêu sinh mạng đã chết trong trận động đất ở Đường Sơn.

Nếu trận động đất này thực sự không thể đoán trước được và nó xảy ra một cách đột ngột, thì tất nhiên cũng không thể đổ lỗi cho bất kỳ ai, và cũng không cần phải gọi những người đã chết là oan hồn. Tuy nhiên tại huyện Thanh Long, gần khu vực Đường Sơn, một quan chức đã bí mật thông báo với người dân địa phương về khả năng xảy ra động đất, nhờ đó mà dân chúng đã có sự chuẩn bị trước.

Sau khi động đất xảy ra, huyện Thanh Long cũng nằm trong khu vực tâm chấn, tuy nhiên hầu như không có thương vong nào ngoại trừ thiệt hại về tài sản.

Thảm họa thiên nhiên là không thể tránh khỏi, tuy nhiên một chính phủ nắm giữ tất cả quyền lực và tài nguyên của đất nước trong tay, lại cố tình che giấu những dự đoán về thảm họa để gây ra biết bao thương vong và chết chóc như thế. Vậy đây là thảm họa hay là nhân họa? Người ta nói oan có đầu, nợ có chủ, món nợ này phải tìm ai để tính sổ đây?

Mùng 8/6/1999 – Cuộc đàn áp Pháp Luân Công

Cuộc đàn áp Pháp Luân Công năm 1999. (Ảnh: Minghui.org)

Vào ngày 20/7/1999, cũng tức là mùng 8/6 Âm lịch, một sự kiện lớn đã xảy ra và cho đến tận bây giờ nó vẫn chưa kết thúc. Vào ngày này, chính quyền cộng sản Trung Quốc đã bắt đầu một cuộc đàn áp chính thức đối với những người tu luyện Pháp Luân Công tại Trung Quốc.

Tất cả các cấp chính quyền từ trên xuống dưới, đều đồng loạt tiến hành chính sách ”Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, huỷ hoại thân thể” đối với bất kỳ cá nhân nào không chịu từ bỏ tín ngưỡng của họ vào Pháp Luân Công, thực hiện toàn diện đàn áp đối với tất cả những học viên Pháp Luân Công trên toàn quốc.

Vào thời điểm đó, Pháp Luân Công đã phổ biến tại Trung Quốc được 7 năm và được rất nhiều người từ mọi tầng lớp hoan nghênh và ủng hộ. Truyền thông Trung Quốc cũng đã nhiều lần ca ngợi rằng Pháp Luân Công là một phương pháp rèn luyện thể chất vô cùng tốt, có tác dụng lớn trong việc cải thiện sức khỏe thể chất lẫn tinh thần cho người dân, giúp tiết kiệm chi phí y tế cho đất nước.

Trước khi cuộc đàn áp 1999 diễn ra, truyền thông Trung Quốc đã từng nhiều lần ca ngợi Pháp Luân Công là một phương pháp rèn luyện thể chất vô cùng tốt. (Ảnh: Minghui.org)

Nhưng vào ngày 20/7/1999, hàng loạt các báo cáo tin tức trên truyền hình, đài phát thanh đều rầm rộ đưa tin miêu tả các học viên Pháp Luân Công là những con người ngớ ngẩn và điên rồ, thậm chí là giết người tự sát. Những người đã trải qua Cách mạng Văn hóa đều biết rằng, một cuộc “vận động” do chính phủ tạo ra đã bắt đầu.

Nếu ai đó tập luyện Pháp Luân Công, họ sẽ không chỉ bị sách nhiễu tại gia đình, họ hàng mà còn bị sách nhiễu tại nơi làm việc và đơn vị công tác. Trong phút chốc, “vợ chồng ly tán, gia đình tan nát” đã trở thành cảnh tượng quá thường xảy ra đối với các học viên Pháp Luân Công.

ĐCSTQ hô hào phải chiến thắng Pháp Luân Công, do đó để cuộc vận động này diễn ra thành công nhất, ĐCSTQ đã không từ thủ đoạn nào, thậm chí sử dụng đến những biện pháp cực kỳ vô nhân đạo.

Vài ngày sau ngày 20/7, nhiều học viên Pháp Luân Công trong thời gian bị giam giữ vẫn kiên định không chịu từ bỏ đức tin, từ đó cũng lan truyền nhiều tin tức về việc các học viên Pháp Luân Công bị bạo hành đến chết. Chiến dịch giết người này đã làm dấy lên nhiều phẫn nộ trong quần chúng nhân dân.

Để duy hộ cho tư tưởng “đúng đắn và chính xác” của Đảng Cộng sản, chính quyền ĐCSTQ quyết tâm nhất định phải làm thành công chuyện này và nhất quyết không quay đầu lại. 

Vì vậy, ngay đêm giao thừa năm 2001, một vụ tự thiêu trên quảng trường Thiên An Môn đã đã được thực hiện. Chỉ trong vòng 2 giờ, Tân Hoa Xã đã phát tin tức bằng tiếng Anh đến khắp nơi trên thế giới với một tốc độ phi thường nhanh, tuyên bố rằng “những người tự thiêu là 5 học viên Pháp Luân Công”.

Tuy nhiên, một phóng viên VOA đã nhanh chóng gọi cho Cục Công an Bắc Kinh và Bộ Công an để kiểm chứng sự việc này, thế nhưng câu trả lời là Cục Công an không hề biết có chuyện như vậy đã xảy ra. Làm sao mà các cơ quan tuyên truyền còn biết chuyện này sớm hơn cả cảnh sát điều tra?

Đây chính là vụ tự thiêu giả trên quảng trường Thiên An Môn đã từng gây chấn động thế giới trong thế kỷ 21. Mặc dù nhiều người đã nhận thấy rằng video tự thiêu này rất đáng ngờ, hơn nữa rất nhiều điểm sơ hở và khả nghi, thế nhưng vẫn có rất nhiều người tin vào những gì được phát trên đài truyền hình và từ đó họ bắt đầu bài xích các học viên Pháp Luân Công.

Tập đoàn Giang Trạch Dân của ĐCSTQ đã ban hành chính sách tiêu diệt các học viên Pháp Luân Công, chẳng hạn như “đánh chết thì được tính là tự sát”. Do đó, rất nhiều các học viên Pháp Luân Công đã bị tra tấn và bị giết hại. Tiếp sau đó là tội ác thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công còn sống để kiếm lời xuất hiện.

Sir Geoffrey Nice – Một luật sư người Anh (người từng giữ chức phó kiểm soát viên trong phiên tòa xét xử tội ác chiến tranh chống lại cựu Tổng thống Serbia Milosevic tại Tòa án Công lý Quốc tế ở The Hague) đã chủ tọa “Tòa án độc lập về vấn đề Trung Quốc cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các tù nhân lương tâm” (gọi tắt là “Tòa án Trung Quốc”) đã đưa ra phán quyết cuối cùng vào tháng 6/2019 và kết luận rằng:

“Việc mổ cướp nội tạng đã xảy ra với quy mô lớn trên khắp Trung Quốc trong nhiều năm và các học viên Pháp Luân Công là một trong số đó. Hơn nữa rất có thể họ là nguồn nội tạng chính”; “Đối với Pháp Luân Công mà nói… tòa án tin rằng tội ác diệt chủng rõ ràng đang tồn tại”; “Tội ác phản nhân loại chống lại các học viên Pháp Luân Công và người Duy Ngô Nhĩ là không còn gì để nghi ngờ nữa… “.

Đã 21 năm qua đi và tội ác khủng bố đối với các học viên Pháp Luân Công vẫn còn đang tiếp diễn tại Trung Quốc. Ngay cả khi bệnh dịch và lũ lụt hoành hành nghiêm trọng, vẫn có hàng chục học viên Pháp Luân Công đã bị tra tấn đến chết trong nửa đầu năm nay.

Có lẽ cũng giống như các cuộc vận động trước đây của ĐCSTQ, phải đến rất nhiều năm sau, người ta mới biết được sự thật ẩn giấu đằng sau chuyện này. Và trong nhiều năm qua, những học viên Pháp Luân Công nào đã bị bức hại đến chết một cách oan uổng, họ đến đâu để đòi công lý đây?

Năm 2020, tuyết rơi đúng vào mùng 8/6 âm lịch tại Bắc Kinh đã khiến bao nhiêu quan chức ĐCSTQ, những người đã tham gia gieo rắc tai họa cho dân chúng Trung Quốc phải kinh hồn bạt vía. Tin rằng đến cuối cùng, thiện ác cũng đều phải được tính sổ.

Tuệ Tâm (Theo SOH)

x