Các bà mẹ của những nạn nhân trong vụ đàn áp đẫm máu vì phong trào dân chủ tại Thiên An Môn, Trung Quốc năm 1989 cho biết, họ đã sống 27 năm qua trong sự ‘khủng bố nghẹt thở“ liên tục của chính quyền Bắc Kinh. Nhưng họ tâm nguyện rằng dù thế nào cũng tiếp tục sống để khơi gợi sự thật, đặc biệt là vào các dịp lễ tưởng niệm 4/6.

Bà Ding Zilin, đồng sáng lập phong trào Các bà mẹ Thiên An Môn, đại diện cho các gia đình của những người đã chết trong vụ đàn áp của Bắc Kinh năm 1989. (Ảnh: Internet)

Một bức thư ngỏ với 131 chữ ký của bà mẹ được nhóm Thông tin Nhân quyền Hải ngoại công bố, đã xuất hiện ở Trung Quốc. Thư cho biết, gia đình của các nạn nhân đã phải hứng chịu sự sách nhiễu và đe dọa liên tục từ nhiều năm qua từ giới an ninh, mật vụ của Trung Quốc, chỉ vì họ quyết tâm tìm kiếm công lý cho những người thân đã khuất.

Với chúng tôi, thân nhân của của các nạn nhân, sự khủng bố và trấn áp nghẹt thở từ chính quyền đến nay đã  kéo dài 27 năm”, lá thư viết, “công an đã cử người đối phó với chúng tôi bằng nhiều thủ đoạn như cắt điện, theo dõi từng người, áp đặt các cáo buộc và đe dọa”.

“Những hành động này, rõ ràng đã xúc phạm đến hương hồn của những người đã chết (trong cuộc đàn áp 1989), cũng như sỉ nhục danh dự của người còn sống”, lá thư ngỏ viết. Nội dung của thư ngỏ lên án Bắc Kinh về thái độ làm ngơ cho tội ác diễn ra. Các bà mẹ cáo buộc chính quyền đã phớt lờ lời thỉnh cầu từ gia đình các nạn nhân, cũng như tìm cách xóa bỏ ký ức của công chúng về phong trào dân chủ đã bị đàn áp đẫm máu vào tối ngày 3 – 4/6/1989, mà trong đó hàng trăm hay có thể hàng ngàn người đã bị giết chết.

Cho đến nay, Bắc Kinh vẫn khẳng định mình đã đúng khi đưa xe tăng và quân đội vào Thiên An Môn năm 1989 để dập tắt cuộc biểu tình, ước muốn chân chính của giới trẻ đã bị chụp mũ là nổi dậy bạo loạn nhằm chống lại luật của Đảng Cộng sản đề ra. Chính quyền vẫn khước từ mọi lời kêu gọi điều tra hay thậm chí là thảo luận về sự kiện này. Hầu hết những nhà lãnh đạo sinh viên đều phải tị nạn ở nước ngoài sau cuộc đàn áp, lệnh cấm những người này về nước vẫn còn hiệu lực.

KHUYẾN MÃI KHỦNG FRISO: GIẢM GIÁ ĐẾN 50%.
Sáng ngày 6/4 /1989, quảng trường Thiên An Môn sau vụ thảm sát. (Ảnh: Internet)

Tuy vậy, những người mẹ cùng gia đình và những người ủng hộ họ – qua nhiều năm đã tạo nên một phong trào được biết đến như hiện nay – với cái tên Các bà mẹ Thiên An Môn. Phong trào này dần tạo ra một lớp người hiểu biết, quan tâm và chia sẻ mục đích hành động của họ. Lá thư ngỏ cũng nhân dịp này nhắc lại tình trạng an ninh mật vụ Trung Quốc tăng cường áp sát sau cái chết của Jiang Peikun, chồng của bà Ding Zilin. “Người phụ nữ này là một trong những bà mẹ Thiên An Môn có hoạt động nổi bật nhất”, bà Yin Min, một người trong phong trào và đồng ký thư ngỏ cho biết.

Công an đã ngăn không cho bất kỳ ai trong phong trào, cũng như những người đã cùng ký lá thư đến thăm bà Ding Zilin từ ngày 22/4 vừa qua. Bà Ding Zilin là người có đứa con trai 17 tuổi Jiang Jielian đã chết trong cuộc đàn áp Thiên An Môn 1989. Là bộ mặt tiêu biểu của Phong trào, Bà Ding đã phải chịu đựng những sự cấm cản khó khăn nhất.

Cảm giác như một con đường dài không bao giờ có thể đi hết. Chúng tôi chỉ là tập hợp những người có tuổi mà cái chết có thể ập đến bất cứ ngày nào, nhưng chúng tôi mong mỏi nhìn thấy sự thật được hiển lộ và công lý được duy trì vào lúc chúng tôi vẫn còn sống”, bà Yin Min, người có đứa con trai 19 tuổi, Ye Weihang, cũng đã bị giết chết trong cuộc đàn áp. “Chúng tôi tin rằng mình có quyền và nghĩa vụ phải nói với công chúng rằng 27 năm qua, chúng tôi đã sống ra sao, và yêu cầu chính phủ phải có hành động đúng đắn”, bà Yin Min cho biết qua điện thoại.

Một bà mẹ Thiên An Môn khác, bà Zhang Xianling cho biết bà vẫn lạc quan. “Không phải đã có tin tức về chuyện ai đó sống đến 105 tuổi sao? Tôi nghĩ rằng tôi sẽ sống cho đến ngày công lý sáng tỏ”, bà Zhang, người cũng mất con trai 19 tuổi của bà, tên là Wang Nan trong cuộc đàn áp 1989 nói.

Mỗi năm khi đến ngày tưởng niệm thảm sát Thiên An Môn, mọi thủ đoạn trấn áp lại xiết chặt hơn. Gia đình của các nạn nhân 1989 đều bị giam lỏng trong nhà, hoặc buộc phải đi đâu đó ra khỏi Bắc Kinh. Với sự kiểm soát truyền thông luôn tìm cách làm mờ đi ý nghĩa của ngày 4/6/1989, các bà mẹ luôn bị cấm không được công khai làm lễ tưởng niệm những đứa con của mình.

Các ngã đường tiến vào Quảng trường Thiên An Môn đều được canh gác nghiêm ngặt từ đầu tháng 6. (Ảnh: Reuters)

Ngay cả việc tưởng niệm, tụ họp mang tính riêng tư, nhưng có ý nghĩa liên quan đến những người đã chết trong các cuộc đàn áp cũng đều bị cấm. Các nhóm nhân quyền Trung Quốc ở hải ngoại cho biết, công an đã bắt cóc ít nhất ba nhà hoạt động ủng hộ dân chủ do đến tham dự một bữa ăn tối tưởng niệm trong một gia đình tại Bắc Kinh, trước ngày 4/6. Mới đây, một tờ báo Hong Kong cũng cho biết hai người đàn ông bị bắt giữ vì quảng cáo các chai rượu Trung Quốc với nhãn hiệu có gợi ý về ngày 4/6.

Bất chấp các mối đe dọa rình ập họ, các Bà Mẹ Thiên An Môn mặc nhiên viết trong bức thư, bày tỏ niềm tin rằng công lý cuối cùng cũng sẽ phải đến.

Trong tâm thế của tình mẫu tử bao la, chúng tôi gửi lời đến mọi nơi, cho các thế hệ tương lai: Rằng đừng bao giờ khuất phục trước bạo lực dã thú, hãy đối diện với những điều bạo ác bằng lòng can đảm, và rồi công lý sẽ chiến thắng”, bức thư ngỏ của Các bà mẹ Thiên An Môn viết.

Theo Nguyễn Tuấn Khanh/Washington Post