• TINHHOANET

Tham hoa háo sắc, trong mơ biến thành heo

Trong giấc mơ, Phan Văn Hoa thấy chín cô gái xinh đẹp đi xuyên vào một rừng trúc, tiến vào một ngôi nhà tranh; rồi ông ta nhìn thấy các cô gái này đi thẳng vào chuồng lợn, nhao nhao nằm xuống…

Đó là câu chuyện được kể lại từ thời nhà Thanh. Phan Văn Hoa – quân trưởng quân phiệt tam quân Tứ Xuyên là người vô cùng háo sắc, cưới rất nhiều thê thiếp. Thường ngày, ông ta ham mê nữ sắc, nhục dục, sớm tối “trăng hoa” bừa bãi, cuộc sống ăn chơi đàn điếm đến mức đồi bại, sa đọa.

Vào một ngày hè năm nọ, trời nắng chói chang, thời tiết nóng nực. Buổi tối, sau khi đã cùng thê thiếp “trăng hoa” xong, ông ta ngủ say sưa. Trong giấc mơ, ông nhìn thấy 9 mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần, vẻ ngoài giống như hoa đào, làn da trắng như tuyết, mặc những chiếc áo ngắn tay đủ màu xanh, đỏ, vàng, trắng và một chiếc quần đùi đi tới. Ông ta vừa nhìn thấy, ham muốn liền nổi lên như lửa đốt, muốn chạy lại và ôm lấy họ tán tỉnh.

Chỉ thấy 9 cô nương này đi vào phòng ngủ của ông ta rồi đi quanh một vòng, miệng cười quyến rũ bước đi, xuyên qua sân nhà, đi ra khỏi cổng chính, ông ta vội vã đuổi theo. Chín cô gái đi trước, ông ta nối gót theo sau, đi xuyên qua đường cái, qua một hành lang nhỏ rồi rời khỏi Thành Đô, nhìn thấy 9 cô gái đi thẳng đến một thôn quê có bờ ruộng bao quanh.

Ông ta ở đằng sau gọi to: “Chín cô nương xinh đẹp, đi chậm một chút! Tôi là Phan quân trưởng, tôi muốn cưới các cô làm vợ bé! Hãy theo tôi hưởng thụ vinh hoa phú quý!…”.

Chín cô gái không trả lời, cũng không quay đầu nhìn lại. Ông ta vội đi thật nhanh, các cô cũng đi thật nhanh, ông ta đi chậm lại thì các cô cũng đi chậm lại. Cứ tiếp tục đi như vậy, đi xuyên vào một rừng trúc, tiến vào một ngôi nhà tranh, rồi ông ta nhìn thấy 9 cô gái đi thẳng vào chuồng lợn, nhao nhao nằm xuống.

Ông ta thầm nghĩ, “được, ta cũng nằm xuống”. Trong đúng tích tắc ông ta ngả người xuống, chợt nghe thấy một bà lão nói to: “Ông nó ơi, mau dậy đi! Lợn mẹ đẻ con rồi!”. Bà vợ cầm đèn đi vòng khẽ đếm: “Chà, 9 con lợn cái, một con lợn đực, tổng cộng là mười con lợn con”.

Phan Văn Hoa nghe xong, thầm nghĩ: “Hỏng rồi! Ta sao lại biến thành lợn đực à!”. Rồi ông ta cố bám mà trèo lên, vừa khéo cửa chuồng lợn có một cái hố to làm ông ta rơi xuống hố phân kêu “bõm” một tiếng. Ông ta giật mình mà bừng tỉnh, à! hóa ra là giấc mộng.

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, ông ta âm thầm dẫn theo một toán quân lính rồi dựa theo hành trình trong mơ mà đi, đi xuyên qua đường cái to, rồi qua ngõ hẻm, đi ra ngoài thành. Đi khoảng bốn dặm nữa, quả nhiên có một ngôi nhà tranh của một gia đình nông dân trong rừng trúc. Trong nhà có một đôi vợ chồng già.

Ông ta cất tiếng hỏi: “Chào hai cụ! Đêm qua nhà hai người có xảy ra chuyện gì không?”. Hai vợ chồng già nói: “Không có chuyện gì lớn cả, chỉ là con lợn nhà tôi sinh được mười con lợn con, 9 con lợn cái và một con lợn đực, đáng tiếc là con lợn đực kia bị rơi xuống hố phân chết mất!”.

Phan Văn Hoa nghe xong, quá kinh hãi, nhìn xung quanh, rõ ràng cảnh tượng giống y hệt trong mơ. Thật là một chuyện kỳ lạ! Ông ta giả bộ giữ bình tĩnh, miệng nói là đến xem xét cuộc sống của nông dân, rồi vội vã trở về.

Sau này, ông ta nói với một người bạn tri kỷ: “Tôi vì ham mê sắc dục mà trong mơ biến thành lợn. Thật quá nguy hiểm! Nếu không bị lăn xuống hố phân, thì tôi chẳng phải đã chết rồi ư!. Trong mơ với thực tế rất khớp nhau, nữ thì biến thành lợn cái, còn nam thì biến thành lợn đực, thật là kỳ lạ. Xem ra sắc đẹp là không thể ham mê được!”.

Người bạn tri kỷ kia cũng thiện ý mà nói lời thấm thía khuyên bảo ông:

“Trong cuốn ‘Chu Tử trị gia cách ngôn’ (hay còn gọi là Chu Tử gia huấn) có dạy: ‘Túng đối như hoa tự ngọc chi mạo, định tồn nhược tỷ nhược muội chi tâm’. (Ý là: Dù đứng trước người dáng vẻ xinh đẹp như hoa như ngọc, thì nhất định phải giữ tâm như đối với chị gái, em gái).

Nhà hiền triết cổ xưa cũng dạy con người: ‘Phi lễ vật thị, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật thính, phi lễ vật động’. (Ý là: Phàm là những điều không phải lễ giáo thì không nhìn, không nói, không nghe, không làm).

Phật giáo dạy người: ‘Không tà dâm’, với người lớn tuổi thì phải đối đãi như mẹ, cô bác; đối với người ngang hàng thì phải như chị gái, em gái; còn với trẻ con thì phải đối đãi như con như cháu. Những điều này đều là lời hay dạy con người không phạm tà dâm.

Tôi khuyên ông đừng đam mê sắc đẹp! Hãy cải tà quy chính làm người tốt”.

Từ đó về sau, Phan Văn Hoa trong cả lời nói và việc làm đều thay đổi. Ông dừng việc tuyển chọn và cướp đoạt dân nữ làm thê thiếp, cũng ngừng đến thanh lâu kỹ viện mua vui. Ông nghe lời khuyên bảo của người bạn, thành tâm thành ý sửa chữa, đồng thời còn viết mấy câu thơ “Giới dâm” treo ở phòng khách để làm lời răn mình:

“Tham hoa háo sắc tội di thiên,

Chiết phúc đoản thọ khổ vô biên.

Kỳ nam ỷ thiên kình tuệ kiếm,

Anh hùng phải vượt mỹ nhân quan!”.

Theo Daikynguyenvn

x