Nhân quả báo ứng: Thấy chết không cứu ắt phải nhận kết cục thê thảm

Thiện ác hữu báo là lẽ rất tự nhiên trong vũ trụ, con người làm điều gì đều phải chịu báo ứng tương xứng. Không chỉ vậy, với những người thờ ơ, thấy chết không cứu cũng không thoát khỏi luật nhân quả.

Con người thấy chết mà không cứu ắt sẽ phải nhận báo ứng. (Ảnh: Read01)
Con người thấy chết mà không cứu ắt sẽ phải nhận báo ứng. (Ảnh: Read01)

Thấy chết không cứu, đời sau biến thành heo

Thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang có một người hết sức giàu, nhà cao cửa rộng rất sang trọng. Mùa xuân năm 1926, nhà hàng xóm bị cháy, trước nhà đã bị lửa cháy cao không thể thoát ra, phía sau giáp tường với nhà của người giàu.

Tất cả mọi người trong nhà hàng xóm lớn tiếng kêu cứu, khóc lóc nghe thật bi thảm. Lúc đó, con cái người nhà giàu đều định phá bức tường cứu người, nhưng người nhà giàu ấy ngăn cản:

“Nhờ bức tường đó chắn lửa nên nhà chúng ta mới được bình yên. Nếu phá tường nhất định lửa sẽ tràn qua, lúc đó nhà mình sẽ cùng chung số phận”.

Thế là cả nhà người giàu ấy chỉ ngồi nhìn không chịu cứu. Lát sau, không còn nghe tiếng kêu la nữa, cả gia đình 7 người của nhà hàng xóm đều đã làm mồi cho lửa.

Mùa hè năm ấy, người nhà giàu bị trượt chân ngã xuống chết ngay tại chỗ. Mấy ngày sau, con cái của ông ta đều nằm mộng thấy cha về nói:

“Các con ơi! Do cha thấy chết không cứu, hại người phải chết thảm nên giờ phải đầu thai vào loài súc sinh, làm một con heo của gia đình Triệu A Bảo ở Lâm An. Con heo mẹ của nhà ấy sẽ sinh ra bảy heo con, trong đó có một con bị què chính là cha đó”.

Sáng ra, mấy người con đều lấy làm lạ khi kể cho nhau nghe giấc mộng trùng hợp này, vì người nào cũng nằm mộng thấy y hệt như nhau. Họ lấy làm bán tín bán nghi, liền cùng nhau tìm đến Lâm An hỏi thăm nhà Triệu A Bảo.

Sau khi dò hỏi, chủ nhà là Triệu A Bảo cho biết: “Đúng là tối hôm qua con heo nái nhà tôi sinh được bảy con heo con, trong đó có một con bị què”.

Các con của người nhà giàu liền xin mua lấy con heo què đó, mang về nuôi dưỡng. Chuyện này về sau do chính một người bạn thân của người nhà giàu đó kể lại.

(Trích trong Nhân quả lục)

Tham tiền mất con

Vào thời loạn lạc trước kia có rất nhiều nhà giàu ở khắp nơi đều lên núi Thanh Đảo để lánh nạn. Một buổi sáng sớm, gần thành phố Thanh Đảo, có người đặt một đứa bé mới sinh bên vệ đường, trên mình buộc 700 đồng tiền kèm theo một tờ giấy ghi rằng: “Xin bậc quân tử nhân từ nuôi dưỡng đứa bé này, 700 đồng này coi như tiền báo đáp”.

(Ảnh minh họa, nguồn: Giadinh)
(Ảnh minh họa, nguồn: Giadinh)

Đó là một số tiền khá lớn vào lúc đó. Có một người đi ngang qua, nhìn thấy trên mình đứa bé cột gói tiền và tờ giấy như vậy, nhưng ông ta chẳng những không nghĩ đến việc nuôi dưỡng đứa bé mà lại ngang nhiên lấy ngay số tiền đó rồi vội vã quay về nhà, bỏ mặc đứa bé nằm đó giãy giụa khóc lóc vì bị côn trùng cắn đốt, cuối cùng chết thảm.

Về đến nhà, anh ta lấy ra một đồng đưa cho đứa con trai 8 tuổi của mình. Thằng bé mừng quá lập tức ù té chạy đi mua bánh kẹo, ngờ đâu vừa ra khỏi cổng nhà đã trượt chân té ngã, đầu đập vào một tảng đá, chết ngay tại chỗ.

Người tham lam đó hối hận vô cùng, liền kể lại cho người vợ nghe chuyện lấy tiền của đứa bé bị bỏ rơi bên đường, không ngờ báo ứng đến tức thời khiến con mình phải chết.

Người vợ hết sức tức giận trước việc làm vô đạo đức của chồng, lập tức đến báo với chính quyền. Người ấy liền bị bắt và chịu phán quyết tội danh giết người.

Bỏ mặc người chết oan, bị quỷ hồn đòi mạng

Có một câu chuyện khác xảy ra tại huyện Quế Lâm thuộc tỉnh Quảng Tây. Một hôm có bọn cướp đột nhập vào một nhà giàu và cướp đi vô số vàng bạc, châu báu cùng với rất nhiều vải lụa gấm vóc khác. Sau đó, chúng dồn hết số gấm lụa vào một cái bao lớn rồi đem về bán ở một vùng nông thôn với giá 5 lạng bạc.

Có một người tên là Lý Phú Quý thấy vậy liền xuất tiền ra mua, vì ông ta biết rằng với số lượng gấm lụa này có thể bán lại được khoảng 50 lạng bạc. Nhưng không lâu sau, quan phủ phát hiện ra vật chứng ngay trong nhà của ông Lý.

Thế là ông Lý bị nghi là kẻ cướp nên ông bị dẫn lên phủ và phải chịu sự đánh đập tra tấn của nha phủ. Ông ta một mực kêu oan và nói rằng: “Tôi không phải kẻ cướp, tôi chỉ là người mua lại. Nếu quý vị không tin thì có thể gọi ông chú họ của tôi đến làm chứng”.

Quan phủ liền cho gọi người chú lên, nhưng ông này sợ bị phiền phức nên khi đến nơi liền chỉ mặt ông Lý mà nói rằng: “Tôi không quen biết gì với ông cả. Ông đúng là một kẻ cướp”. Thế là Lý Phú Quý bị bọn nha phủ đánh chết vì không chịu nhận tội.

Ngay đêm hôm đó, người chú họ nằm mộng thấy một con quỷ, tóc tai bê bết máu me lao đến dùng hai tay bóp cổ ông ta mà nói rằng: “Ngươi thấy chết mà không chịu cứu nên Diêm Vương sai ta đến bắt ngươi xuống để đối chất”. 

Khi đó, ông ta liền lớn tiếng kêu cứu. Bọn gia nhân nghe vậy liền hốt hoảng chạy đến thì đã thấy ông ta trợn mắt mà chết trông rất đau đớn.

Kinh Dịch dạy rằng: “Người nào làm ơn, làm phước chính là đã mở đường cho mọi sự tốt lành đến, còn người nào làm ác chính là tự đón lấy các tai hoạ vào mình”.

Khi thấy có người gặp nguy hiểm, nếu không cứu là bất nhân, còn sợ bị phiền phức mà nói dối là bất nghĩa. Mà những người bất nhân, bất nghĩa như thế thì chắc chắn phải chịu sự trừng phạt của nhân quả, thiện ác hữu báo là điều rất rõ ràng!

TinhHoa tổng hợp

Danh Mục : Nhân quả - Luân hồi