Giới tinh hoa toàn cầu đã chọn Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS), chính là ngân hàng tài trợ cho bộ máy chiến tranh của Hitler trong thế chiến II, làm chủ quyền lực tài chính của trật tự thế giới mới.

Kết quả hình ảnh cho headquarters Bank for International Settlements
Trụ sở Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS). (Ảnh: Business Insider)

Có lần Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) Jean-Claude Trichet gây sốc khi thông báo rằng Ngân hàng Thanh toán Quốc tế sẽ trở thành phương tiện quản trị toàn cầu cơ bản. Giới chủ ngân hàng thế giới cực kỳ bí hiểm này đã từng bị giới chóp bu Đức Quốc xã kiểm soát. Họ từng thông đồng với các ngân hàng trung ương toàn cầu để rót tiền thông qua các thể chế tài chính tài trợ trực tiếp cho cỗ máy chiến tranh của Hitler.

Trong bài phát biểu với hội đồng quan hệ đối ngoại Hoa Kỳ (CFR) năm 2010, chủ tịch ECB, ông Trichet cho biết, Hội nghị Kinh tế Toàn cầu (GEM), thường xuyên họp tại trụ sở của BIS ở Basel, Thụy Sĩ “đã trở thành nhóm chính trong việc quản trị toàn cầu giữa các ngân hàng trung ương”.

GEM về cơ bản là ủy ban chỉ đạo chính sách dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Thanh toán Quốc tế. Trong hình thức hoạt động hiện hành của mình, BIS không phải chịu trách nhiệm với bất kỳ chính phủ nước nào, bao gồm các giám đốc ngân hàng trung ương toàn cầu. Hầu hết các ngân hàng trung ương toàn cầu là của tư nhân và cũng không chịu trách nhiệm với các nước và công dân các nước.

Ban giám đốc điều hành BIS bao gồm giám đốc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ Ben Bernanke và thống đốc Ngân hàng Anh Mervyn King, còn có Jean-Claude Trichet từng là Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu.

Ngân hàng Thanh toán Quốc tế có khởi đầu như thế nào?

BIS được thành lập năm 1930 bởi Thống đốc Ngân hàng Anh Montague Norman và đồng nghiệp người Đức Hjalmar Schacht, sau này trở thành bộ trưởng tài chính của Adolf Hitler.

Kết quả hình ảnh cho nazis in spanish civil war
Hitler vào Schacht vào năm 1934. (Ảnh qua Algarath)

Ban đầu ngân hàng được thành lập để tạo thuận lợi cho việc chuyển tiền liên quan đến chi phí bồi thường chiến tranh của Đức theo Hiệp ước Versailles. Nhưng vào đầu thế chiến II, hầu như BIS đã bị các quan chức hàng đầu của Đức Quốc xã kiểm soát, như Walter Funk, được bổ nhiệm làm bộ trưởng tuyên truyền của Đức Quốc xã vào năm 1933 sau đó trở thành Bộ trưởng Bộ Kinh tế của Hitler. Giám đốc khác của BIS lúc đó là Emil Puhl. Ông là giám đốc và phó chủ tịch của ngân hàng trung ương Đức thời đó – Reichsbank, nơi chịu trách nhiệm di chuyển vàng cho Đức Quốc xã. Cả Funk và Puhl đều bị tòa án quân sự quốc tế tại Nuremberg kết án là tội phạm chiến tranh.

Giám đốc khác của BIS là Herman Schmitz, giám đốc của IG Farben. IG Farben là công ty được quân đội thuê sản xuất Zyklon B – loại thuốc trừ sâu được sử dụng trong các phòng hơi ngạt ở trại tập trung Đức quốc xã để giết người Do Thái và những người bất đồng chính kiến trong thời kỳ diệt chủng của Hitler. IG Farben hợp tác chặt chẽ với Công ty Dầu khí Mỹ Standard Oil của John D. Rockefeller trong Thế chiến II.

Baron von Schroeder, chủ sở hữu của Ngân hàng J.H.Stein, cũng là giám đốc BIS trong thời kỳ chiến tranh. Ngân hàng J.H.Stein lúc đó nắm giữ tiền gửi của Gestapo – cơ quan mật vụ của Đức Quốc xã

Cuốn sách được chào đón rộng rãi của Charles Higham “Giao dịch với kẻ thù, cách mà các công ty đa quốc gia phe đồng minh tiếp tế cho Đức Quốc xã trong suốt thế chiến II” (*) chỉ ra rằng, tại Hội nghị Bretton Woods tháng 7/1944 một số đảng phái muốn thấy Ngân hàng Thanh toán Quốc tế bị thanh lý, vì ngân hàng này đóng vai trò phụ tá Đức Quốc xã cướp bóc các nước châu Âu bị chiếm đóng trong chiến tranh. Na Uy kêu gọi đóng cửa BIS, quan điểm này được Harry Dexter White Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ và Henry Morgenthau ủng hộ. Mặc dù có mối quan hệ sâu nặng với Đức Quốc xã, tuy nhiên BIS vẫn còn tồn tại đến nay.

Higham viết rằng BIS đã trở thành “đường ống dẫn tiền từ các quỹ của Mỹ và Anh chảy vào kho bạc của Hitler và giúp ông ta xây dựng bộ máy của mình”, BIS được bộ trưởng tài chính của Đức Quốc xã Hjalmar Schacht thành lập trên cơ sở “thể chế tài chính sẽ vẫn giữ các kênh thông tin và cấu kết với các nhà lãnh đạo tài chính thế giới ngay cả trong trường hợp có xung đột quốc tế. Điều này được viết vào điều lệ của ngân hàng, được các chính phủ tương ứng đồng ý, và BIS nên được miễn trừ khỏi bị tịch biên, đóng cửa hoặc chỉ trích, cho dù chủ sở hữu của nó có tham gia chiến tranh hay không”.

Higham viết: “Khi thế chiến II bùng nổ, BIS hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Hitler”. “Trong số các giám đốc dưới quyền Thomas H. McKittrick có Hermann Shmitz – người đứng đầu tập đoàn công nghiệp khổng lồ của Đức Quốc xã I.G. Farben, Baron Kurt von Schroder – người đứng đầu Ngân hàng  J.H. Stein của Cologne, lãnh đạo tài chính và sĩ quan của sở mật vụ Đức quốc xã; Tiến sĩ Walther Funk của ngân hàng trung ương Đức, và tất nhiên, Emil Puhl. Hai nhân vật cuối cùng được đích thân Hitler chỉ định làm hội đồng quản trị”.

Kết quả hình ảnh cho trading with the enemy: an exposé
Cuốn sách “Trading With The Enemy” (Giao dịch với kẻ thù) của Charles Higham. (Ảnh qua AbeBooks)

Higham cũng kể lại chi tiết tình trạng cướp bóc vàng ra sao ở những nước bị Đức Quốc xã xâm chiếm. Vàng được đóng thành kiện, đưa vào các kho chứa do Ngân hàng Thanh toán Quốc tế kiểm soát, và sau đó Đức Quốc xã kiểm soát ngân hàng bằng cách ngăn cấm bất kỳ cuộc thảo luận nào về hành vi trộm cắp của họ.

Higham viết: “BIS là công cụ của Hitler, nhưng nó vẫn tiếp tục tồn tại với sự chấp thuận của Vương quốc Anh ngay cả sau khi nước này giao chiến với Đức, giám đốc người Anh của BIS ông Otto Niemeyer, và thống đốc ngân hàng Anh ông Montagu Norman vẫn còn giúp đỡ nhau trong suốt cuộc chiến”. Điều này giải thích vì sao John M. Coffee (nghị sĩ bang Washington lúc đó) phản đối việc tiền của Mỹ đang được đầu tư vào ngân hàng này năm 1944.

Coffee phàn nàn: “Chính phủ Đức Quốc xã có 85 triệu franc vàng Thụy Sĩ gửi trong BIS. Phần lớn hội đồng quản trị bao gồm các quan chức Đức Quốc xã. Vậy mà tiền của Mỹ đang được gửi vào ngân hàng này”.

Năm 1948, BIS cuối cùng bị buộc phải bàn giao lại 4 triệu tiền vàng của Đức Quốc xã cướp được cho phe đồng minh, và “nhờ” những người như Harry Truman và gia tộc Rockefeller, BIS không bị giải thể. Năm 1950, một trong những giám đốc có ảnh hưởng nhất ngân hàng Đức Quốc xã là Emil Puhl đã được mời đến Hoa Kỳ với tư cách khách mời danh dự.

>>> Tỷ phú Rockefeller: Cha đẻ của Big Pharma và kẻ đàn áp y học tự nhiên

Mặc dù có quá khứ đầy tai tiếng, Ngân hàng Thanh toán Quốc ngày nay vẫn tiếp tục là trợ thủ chính của giới tinh hoa toàn cầu. Ngân hàng này nắm giữ quyền lực thông qua việc kiểm soát một lượng lớn tiền tệ toàn cầu. BIS kiểm soát không dưới 7% giá trị các quỹ ngoại hối trên thế giới, cũng như sở hữu 712 tấn vàng thỏi, có lẽ là một phần lớn vàng thỏi trong đó đã bị đánh cắp từ các nước bị chiếm đóng bởi Đức Quốc xã – tổ chức kiểm soát ngân hàng này thời chiến tranh.

“Bằng cách kiểm soát ngoại tệ, cộng với vàng, BIS có thể dễ dàng định đoạt tình trạng kinh tế ở bất kỳ quốc gia nào. Hãy nhớ rằng nếu lần sau Ben Bernanke hoặc Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu Jean-Claude Trichet thông báo tăng lãi suất, thì bạn có thể đặt cược rằng điều này đã không xảy ra mà không có sự tán thành của ban quản trị BIS”, Doug Casey viết.

Kết quả hình ảnh cho bank for international
BIS thực chất là quỹ đen khổng lồ của chính phủ toàn cầu. (Ảnh qua Coinivore)

BIS cơ bản là quỹ đen khổng lồ của chính phủ toàn cầu, thông qua đó những vụ chuyển khoản tài sản bí mật của những cá nhân được chuyển giao lén lút cho IMF.

Casey viết: “Ví dụ, những món tiền thuế của người Mỹ có thể được chuyển qua BIS tới IMF và từ đó đến bất kỳ đâu. Về bản chất, BIS rửa tiền, vì không có giải thích cụ thể tiền đến từ  đâu và đi về đâu”.

Có một sự thật đáng sợ là, lãnh đạo của Đức Quốc xã đã nhúng tay sâu vào hoạt động của BIS. Và BIS được chào đón như thể là “nơi cung cấp năng lượng chính” cho lực lượng kinh tế của chính phủ thế giới. Mỗi khi đi sâu vào nguồn gốc phát triển của chính phủ thế giới, chúng ta nhận thấy rằng lãnh đạo Đức Quốc xã là công cụ trong việc thiết lập và quản lý của cùng một tổ chức mà ngày nay đang tìm cách kiểm soát việc áp đặt lên chính phủ toàn cầu.

Cũng giống như với các tổ chức bao gồm các giai đoạn phôi thai của Liên minh châu Âu, dấu ấn của Đức Quốc xã là nguồn gốc phong trào hướng tới một cơ quan toàn cầu thống trị thế giới, trong đó các quốc gia và chủ quyền đều ở địa vị phụ thuộc. Điều này đánh đổ mọi quan niệm cho rằng chính phủ toàn cầu là từ thiện, nhân đạo, tiến bộ… Quyền lực tập trung vào tay của số ít người vốn phản dân chủ, thuộc giới tinh hoa, và gây tổn hại cho loài người.

Đức Quốc xã là tổ chức đã truyền sức sống cho cùng một kiểu cơ cấu chủ nghĩa độc tài toàn cầu được sử dụng để thiết lập chính phủ thế giới ngày nay. Sau đó Đức Quốc xã đã bị chiếm đoạt bởi tầng lớp tinh hoa, những người kiên trì nỗ lực áp đặt chế độ độc tài do các triều đại ngân hàng điều hành. Tuy nhiên, chương trình nghị sự của họ cuối cùng vẫn không có gì thay đổi – đó là chính phủ thế giới được thiết lập bởi sự tán thành hoặc chịu khuất phục của người dân.

Chú thích (*): Tên gốc cuốn sách “Giao dịch với kẻ thù, cách mà các công ty đa quốc gia phe đồng minh tiếp tế cho Đức Quốc xã trong suốt thế chiến II” của tác giả Charles Higham là “Trading With The Enemy, How the Allied multinationals supplied Nazi Germany throughout World War Two”.

>>>13 gia tộc đứng đầu Illuminati đang kiểm soát thế giới

>>> 3 cuộc thế chiến đã được Illuminati sắp đặt từ thế kỷ 19

Bảo Long, theo PP