• TINHHOANET

Mạn đàm về cái chết của Đổng Trác: Chuyện sinh tử đã được báo trước

Chuyện Đổng Trác chết dưới tay Lữ Bố trong “Tam Quốc diễn nghĩa” hẳn là điển cố mà không ít người say mê đại danh tác này vẫn còn nhớ, bởi một phần nó cũng liên quan đến một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc là Điêu Thuyền. Nhưng không biết có bao người để ý, cái chết của Đổng Trác thực tế trước đó đã có rất nhiều điềm báo.

“Tam Quốc diễn nghĩa”, một trong tứ đại danh tác văn học cổ điển nổi tiếng Trung Quốc, khi tôi còn học trung học đã từng đọc qua, đó là cuốn tiểu thuyết duy nhất tôi từng xem thời trung học.

Thời gian trôi qua đã lâu, kí ức lúc bấy giờ cũng đã nhạt nhòa, hơn nữa lúc đó chỉ đọc như kiểu ăn tươi nuốt sống, căn bản vốn không hiểu gì cả. Bây giờ đã là thời đại vi tính, tuy không cần phải tốn tiền mua sách nữa, trong máy tính của mình đã tải về rất nhiều sách điện tử, nhưng sách nhiều rồi lại không có nhiều thời gian như vậy để đọc. Đúng như câu người ta thường nói, lúc không có tiền thì có thì giờ đọc sách, đợi đến khi có tiền rồi thì lại không có thời gian để xem nữa.

Một lần tình cờ, tôi có dịp xem phim “Tam Quốc diễn nghĩa” trên truyền hình, xem đến đoạn “Cái chết của Đổng Trác”, bỗng dưng phát hiện Đổng Trác trên đường đến kinh thành có nghe thấy một bài đồng dao, “thảo thiên lí, hà thanh thanh, thập nhật bốc, bất đắc sinh (cỏ ngàn dặm, xanh được sao? Trong mười ngày, không được sống)

Trong phim, một người đàn ông vội vàng đuổi đám trẻ đi, rồi còn nói, bài đồng dao này có ý nói rằng Đổng Trác sắp phải chết, nên ông ta lo sợ Đổng Trác sẽ làm hại lũ trẻ. Xem đến đây, bất giác cảm thấy hiếu kì, dứt khoát vào sách điện tử mở “Tam Quốc diễn nghĩa” xem lại, vừa tìm thử, quả nhiên thấy có bài đồng dao này. Ngoài bài đồng dao này ra, tôi còn phát hiện thấy trước cái chết của Đồng Trác đã có rất nhiều điềm báo khác nữa, tổng cộng có hơn 5 điều:

Trác ra khỏi My Ổ, lên xe, quân sĩ tiền hô hậu ủng, hướng về Trường An. Đi chưa được ba mươi dặm, chiếc xe đang ngồi, bỗng gẫy một bánh, Trác xuống xe cưỡi ngựa. Lại đi chưa được mười dặm, ngựa tự dưng lồng lên gầm thét dữ tợn, lôi đứt dây cương. Trác hỏi Túc rằng: ‘Xe gẫy bánh, ngựa đứt cương, là điềm gì?’. Túc đáp: ‘Chính là điềm Thái sư sẽ nối ngôi nhà Hán, thay cũ đổi mới, sẽ ngồi kiệu ngọc yên vàng’ . Trác vui vẻ tin lời. Hôm sau, đang lúc đi, bỗng một cơn gió dữ nổi lên ầm ầm, mây kéo nghịt trời. Trác hỏi Túc rằng: ‘Đây là thế nào?’. Túc thưa: ‘Chúa công nối ngôi rồng, tất sẽ có ráng hồng mây tía, trợ thêm oai trời’. Trác nghe lấy làm lọt tai. Khi đến trước thành, bá quan đều ra nghênh đón. Chỉ có Lí Nho cáo bệnh ở nhà, không ra đón được. Trác vào tướng phủ, Lữ Bố theo cùng. Trác nói: ‘Ta lên ngôi Cửu Ngũ chí tôn, con sẽ thống lĩnh binh mã thiên hạ’.

Bố bái tạ, rồi vào lều nghỉ ngơi. Đang đêm, mười đứa trẻ hát rong ngoài đường phố, gió đưa tiếng hát vào tận màn. Hát rằng: ‘Cỏ nghìn dặm, xanh thế nào? Trong mười ngày, không được sống’. Tiếng hát ai oán bi thương. Trác hỏi Lí Túc rằng: ‘Bài đồng dao này, hung cát thế nào?’. Túc đáp: ‘Ý là họ Lưu bị diệt, họ Đổng lên thay’.

Mờ sáng hôm sau, Trác sai bày nghi vệ, rồi bắt kẻ hầu người hạ đi theo vào trong triều, bỗng thấy một Đạo nhân, mình mặc áo xanh, đầu đội khăn trắng, tay cầm một cái sào dài, trên buộc mảnh vải dài một trượng, hai đầu viết hai chữ “Khẩu”. Trác hỏi Túc: ‘Đạo nhân này là ý gì?’. Túc nói: ‘Đó là một kẻ điên’. Rồi lệnh quân sĩ đuổi đi”.

Những điềm báo như: xe gẫy bánh, ngựa đứt cương, mây đen nghịt trời, tiếng trẻ hát trong đêm, cùng với Đạo nhân cầm sào,…kì thực đều là điềm báo về cái chết của Đổng Trác; chẳng qua là Lý Túc, người giải điềm báo cho Đổng Trác, cũng là người muốn lấy mạng y, nên đã cố tình giải sai hàm nghĩa những điềm báo này.

Đổng Trác

Dưới đây chúng ta hãy xem thử hàm nghĩa thật sự của những điềm báo này:

Ba điều đầu tiên là xe gãy bánh, ngựa đứt cương, mây đen nghịt trời, những hiện tượng bất thường này chỉ là cảnh báo nguy hiểm, chứ không có nói rõ điều gì thêm, nhưng tiếng trẻ hát trong đêm cùng với Đạo nhân cầm sào ở phía sau đã nói rõ về cái chết của Đổng Trác cùng với người giết y.

Bài đồng dao “thảo thiên lí, hà thanh thanh! Thập nhật bốc, bất đắc sinh” (cỏ ngàn dặm, xanh thế nào!Trong mười ngày, không được sống!). Kỳ  thực, đây là một dạng đố chữ, “thảo thiên lí”, đây là chữ “Đổng”, ám chỉ họ của Đổng Trác; “hà thanh thanh”, “” chính là “như thế nào được”, chính là không thể giữ được xanh  tươi “thanh thanh”, vậy không phải khô héo thì là gì đây, thực ra là chỉ cái chết; “thập nhật bốc”, đây chính là chữ “Trác”, ám chỉ tên của Đổng Trác; “bất đắc sinh”, càng nói rõ hơn là Đổng Trác sắp phải chết.

Còn về “Đạo nhân cầm sào” xuất hiện ở đoạn sau, đầu đội khăn trắng là chỉ “để tang”, người chết rồi mới phải để tang; hai đầu của tấm vải trên cây sào lần lượt viết hai chữ “khẩu” (口), hai chữ  “khẩu “ này ghép lại thì chính là chữ “Lữ” (侶), đây ám chỉ họ của Lữ Bố; vậy là tấm vải trên cây sào là chỉ tên của Lữ Bố. “Đạo nhân cầm sào” đã chỉ rõ người giết Đổng Trác chính là Lữ Bố.

Văn hóa chính thống của Trung Hoa chính là như vậy, chính là tin vào sự tồn tại của Thần Phật, văn hóa cổ đại này chính là văn hóa nửa Thần. Những điều xuất hiện trước khi Đổng Trác chết, thực ra chính là điềm báo.

Có thể có người nói đây là tiểu thuyết, những điều trong tiểu thuyết rốt cuộc cũng chỉ là hư cấu mà thôi. Mặc dù “Tam Quốc diễn nghĩa” là bảy thực ba hư nên không thể nói rõ rằng sự thật lịch sử chính là như vậy. Tuy nhiên, những gì ghi chép trong cuốn sách sử là “Tam Quốc Chí”  cùng với “Hán Mạt anh hùng kí’ của Vương Sán thời bấy giờ, so với “Tam Quốc diễn nghĩa” phần lớn là giống nhau, ví như bài đồng dao nói trên, trong “Hán Mạt anh hùng kí”, được nhắc đến như sau:

Lúc bấy giờ có lời đồn rằng: ‘thảo thiên lí, hà thanh thanh, thập nhật bốc, do bất sinh’; lại thêm bài hát ‘Đổng đào’ (Đổng Trác bỏ trốn). Cũng lại có Đạo sĩ viết một chữ ‘Lữ’ trên  tấm vải trước mặt Trác, Trác không biết đó là Lữ Bố. Khi Trác vào triều, binh mã đứng chật hai bên, từ doanh trại đến hoàng cung, triều thần dẫn đầu nghênh đón. Con ngựa quỵ xuống, không thể đi tiếp được, Trác rất muốn dừng lại, Bố khuyên hãy đi tiếp, từ Trung Giáp mà vào trong cung”.

Từ trong những quyển sách sử này, ta cũng có thể thấy được rằng đây đều là những điềm báo trước về cái chết của Đổng Trác. Đọc sách sử, liền liên tưởng đến hiện thực trước mắt, bây giờ ở Trung Quốc cũng có những điềm báo tương tự, dự ngôn về những điều sẽ xảy đến ở Trung Quốc trong tương lai, trong đó không gì có thể sánh được với “Tàng Tự Thạch” ở tỉnh Quý Châu.

Vào tháng 6/2002, “Tàng Tự Thạch” được phát hiện tại quân trại Lãng Mã, huyện Bình Đường, Quý Châu. Một tảng đá lớn nặng hơn trăm tấn sau khi rơi từ trên đỉnh núi xuống, vỡ thành hai mảnh, điều kì lạ nhất chính là ở trên mặt vết nứt có thể nhìn thấy rõ ràng năm chữ lớn “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” xếp theo hàng ngang một cách ngay ngắn. Theo tờ báo, năm chữ này được hình thành tự nhiên, không có dấu vết người điêu khắc, trạm trổ, lắp ghép gì cả.

Đối với bản tin này, nhà xuất bản Nhân Dân nhật báo ở hải ngoại vào lần xuất bản thứ 6, ngày 27/4/2006, cũng đã đưa tin. Tuy nhiên, bài viết không hề đề cập đến chữ “Vong” đứng phía sau năm chữ “Trung Quốc Cộng Sản Đảng”, dù chữ “Vong” này có thể được trông thấy rõ ràng như năm chữ trước đó.

Tàng Tự Thạch bỗng dưng nứt đôi lộ ra dòng chữ “Trung Quốc Cộng Sản Đảng vong”, tiết lộ thiên cơ về sự sụp đổ của ĐCSTQ.

Sự kiện này rõ ràng là điềm báo trước Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ sụp đổ.

Đối với điềm báo thuộc loại này hay bất cứ điềm báo nào, cũng sẽ có người tin và không tin, vì thiên cơ vốn là điều không thể để con người dễ dàng biết được, cũng như Đổng Trác kia, điềm báo rành rành trước mặt mà còn không hay không biết.

Kỳ thực chúng ta xem thử các dự ngôn trong ngoài nước xưa nay, đại đa số đều là theo cách nói ẩn giấu, nhưng hôm nay rõ ràng đến như vậy, đây rốt cuộc là sự kiện gì? Tôi nghĩ rằng, càng rõ ràng thì chứng minh rằng sự việc càng khẩn cấp, thời gian càng khẩn cấp, nguy nan cực kì lớn, vậy nên ngay cả tảng đá còn muốn nói thẳng rằng Trung Cộng sắp diệt vong, để cảnh tỉnh người đời, vì sự diệt vong này là do ý trời, là thiên định.

Làn sóng thoái Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang ngày càng dâng cao, cuồn cuộn như tức nước vỡ bờ, không sao ngăn cản được, đến nay đã gần 200 triệu người can đảm thoái xuất khỏi ĐCSTQ.

ĐCSTQ qua hơn 60 năm cai trị, gieo tai tương thảm sát kinh hoàng khắp nơi, cây chết để mọc lên “thị trấn ma”, sông ngòi cạn đục để nuôi “những nhà máy độc hại”, tham quan không ngừng đục khoét toàn bộ cỗ máy điều hành, người dân bị lừa phỉnh, bịt miệng mà chẳng dám kêu than, nhưng sự ai oán trong lòng là không thể che giấu.

Nay ý trời đã định, ĐCSTQ sẽ bị vùi trong bão tố, chỉ còn ráng sức kéo dài hơi tàn. Chứng kiến tình thế trước mắt, những ai còn là thành phần của đảng này hãy suy nghĩ cho thật kỹ, đừng có vì nhất thời hồ đồ mà đi theo vết xe đổ của Đổng Trác, để rồi chết theo ĐCSTQ, đến lúc ấy ngay cả Đổng Trác cũng sẽ cười nhạo các vị ngu xuẩn như ông ta.

Tác giả: Tư Tưởng

Tiểu Thiện, dịch từ Epoch Times

x