Thủ lĩnh Hoàng Chi Phong gửi thư xin khất bữa cơm mừng sinh nhật mẹ

Sức khỏe yếu sau gần hai ngày tuyệt thực nhưng đó không phải là điều thủ lĩnh Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) lo lắng khi ngày sinh nhật mẹ cậu đã qua.

Hoàng Chi Phong trong thời gian tuyệt thực bắt đầu từ ngày 2/12.

Hoàng Chi Phong  xuất hiện khá yếu vào sáng Thứ Tư (4/12) với lượng đường huyết rớt xuống mức 2.7. Do đó, cậu đã tiếp glucose theo lời khuyên của nhân viên y tế. Tờ Minh báo dẫn lời xin lỗi của Hoàng vì đã làm trái lời hứa chỉ uống nước.

Phát biểu trước báo giới, Hoàng cho biết sẽ tiếp tục tuyệt thực bất chấp tình hình sức khỏe. Tuy nhiên, điều cậu day dứt nhấtlà không thể dùng bữa cơm mừng sinh nhật cùng mẹ.

Đó là nội dung trong thư gửi mẹ sau 20 giờ tuyệt thực.

“Chủ Nhật (30/11) là sinh nhật mẹ. Trước ngày đó, con nói rằng: “Mẹ ơi, con xin lỗi vì không cùng mẹ mừng sinh nhật. Chúng con cần phải hành động để thúc đẩy phong trào. Con phải có mặt cả đêm ở khu Kim Cung và không thể về nhà. Mình dời bữa cơm sinh nhật đến ngày 1/12 mẹ nhé”. Thế mà vì quyết định tuyệt thực, bữa cơm mừng sinh nhật mẹ lại phải hoãn lại.


Máy đọc sách Kindle giá SHOCK!
Kể từ khi Cách Mạng Ô bắt đầu cho đến nay, số lần con về nhà thật hiếm hoi. Lều trại tại Kim Chung trở thành căn nhà thứ hai của con, nhà mình lại trở nên xa lạ. Những lúc con về nhà thay đồ thì bố mẹ đã ngủ say hoặc đang đi làm. Ngay cả khi gặp nhau, con cũng đã quá kiệt sức không kịp chuyện trò mà chỉ có thể vùi mình vào giấc ngủ. Gia đình mình phải trò chuyện, cập nhật thông tin qua What’sApp. Con nhớ đến thắt lòng những tối được ăn đêm, uống trà sữa với cả nhà, cả khi gia đình mình quây quần bên bàn ăn.

Vì thế, khi mọi người bàn chuyện tuyệt thực, điều duy nhất hiện lên trong tâm trí con là bữa cơm mừng sinh nhật mẹ. Con lo nếu lỡ hẹn với mẹ lần này thì không biết khi nào mẹ con mình mới được ngồi ăn chung bàn. Số lần gia đình mình ăn chung chỉ đếm trên đầu ngón tay từ khi phong trào nổ ra. Mệt mỏi, đói khát vì tuyệt thực, con không màng, chỉ e quyết định tuyệt thực làm quan hệ gia đình nhạt dần.

Tuy nhiên, con vẫn quyết định tuyệt thực cùng La Mai Quyên và Hoàng Tử Duyệt, bởi đây là trách nhiệm tất yếu của người phát động phong trào, mặt khác cũng không thể để chỉ có 2 bạn nữ tuyệt thực. Điều quan trọng hơn cả khi đưa ra quyết định này là không thể để phong trào thất bại.

Ngay cả khi việc tuyệt thực không có tác dụng. Con biết, tuyệt thực cũng không thể tác động đến chính quyền, càng không thể buộc Quốc hội thu hồi quyết định nhưng con sẽ cảm thấy có lỗi biết bao khi trở về nhà mà phong trào chẳng đi đến đâu. Ngay cả một kết quả cũng không. Điều này sẽ khiến bất kì ai ít nhiều thấy bất lực. Trước khi bị bắt lại một lần nữa, con không có ý định tiến hành chiếm lĩnh vô thời hạn. Khi ý kiến yêu cầu rút lui ngày càng lớn, con chỉ có thể sử dụng thân thể này để đả kích chính quyền và kêu gọi những người bạn cùng sát cánh hãy nhớ lại mục đích ban đầu mà dường như họ đã quên. Mục đích đó chưa bao giờ là tranh luận với cảnh sát hết lần này đến lần khác, cũng không phải xung đột giữa dải băng vàng vàng và dải băng xanh, mà là những vấn đề chính trị gây ra bởi thế lực nắm quyền đằng sau những dải băng và dùi cui. Tất cả chúng ta cần quay lại bàn đàm phán để giải quyết mọi vấn đề bằng chính kiến. 

Đối thoại giữa chính quyền và nhân dân về “việc lập tức khởi động cải cách” không phải là một đòi hỏi quá đáng, không liên quan trực tiếp đến quyết định của Quốc hội, cũng không vi phạm Luật Cơ bản. Chúng con chỉ muốn giới quan chức thông qua khởi động cải cách có thể nhìn thẳng vào vấn đề của Hồng Kông, chứ không phải dựa vào quyết định của Quốc hội để phớt lờ nhu cầu của dân là được trực tiếp tham gia bầu chọn lãnh đạo và bãi bỏ Ủy ban Tuyển cử. Chỉ khi thay đổi hình thức tư vấn, quyết định và thủ tục cũ để bắt đầu lại mọi thứ thì phong trào mới có thể đột phá và tìm thấy hy vọng.

Được đối thoại chỉ là một yêu cầu nhỏ nhoi, tuyệt thực cũng chỉ là nỗ lực để mang lại thành quả cho phong trào. Con mong mẹ hiểu cho quyết định của con. Con còn nhớ khi gọi điện thoại thông báo về quyết định tuyệt thực, mẹ không phê phán, cũng không chất vấn, mà nhẹ nhàng nói: “Mẹ hiểu. Mẹ đợi con, Chi Phong, về ăn bữa cơm sinh nhật cùng mẹ”.

Cảm giác ăn năn ứ nghẹn, con chỉ biết nói lời xin lỗi mẹ. Con biết mẹ vẫn hay dặn con ít lên mạng, tranh thủ nghỉ ngơi, nhưng con vẫn muốn công khai cảm ơn sự khoan dung và ủng hộ của bố mẹ. Con muốn nói với mẹ: “Con yêu mẹ”, dù đây là điều mà một người lý tính như con không thường xuyên mở lời.

Ngày mà ông Lương Chấn Anh đồng ý đối thoại với sinh viên cũng là ngày con bù lại cho mẹ bữa ăn sinh nhật. Con sẽ nhớ kỹ lời dặn của mẹ, tranh thủ nghỉ ngơi và cầu nguyện trong thời gian tuyệt thực. Con muốn gửi mẹ lời này: “Con cảm ơn và tự hào về bố mẹ”.

Theo NLĐ