Gặp lại bạn cũ bán vé số sau 30 năm, người đàn ông nhường nhà cho bạn ở

Mang trong mình căn bệnh ung thư nhưng chị Mai vẫn cố gắng lê từng bước nặng nhọc trên đường phố Sài thành nhộn nhịp bán vài ba tờ vé số kiếm tiền nuôi con trai ăn học và trang trải cuộc sống hàng ngày. Cũng trong cái ngày định mệnh ấy, chị đã gặp lại anh, người bạn học cũ của 30 năm trước…

Đôi bạn Hà Hữu Danh – Phương Mai.
Đôi bạn Hà Hữu Danh – Phương Mai. (Ảnh qua dantri)

Bước vào căn nhà đang được xây dựng lại nằm trên một thửa đất trống đầy cỏ dại của khu dân cư Nam Long (P. An Lạc, Q. Bình Tân, TP.HCM) sau một buổi chiều mưa tầm tã. Có lẽ do dư âm của trận mưa mà gạch, cát, vữa ngổn ngang quanh nhà đã bị thấm ướt đôi chút.

Những người thợ xây đang cố gắng phục hồi chúng và làm cho xong công đoạn cuối cùng để hình thành nên căn nhà. Bên trong nhà, đồ đạc không ngăn nắp. Giữa nhà, trên chiếc phản gỗ trải nệm có một phụ nữ đang ngồi im lặng. Trên gương mặt tái nhợt của chị đã hiện lên những vết chân chim in hằn theo năm tháng và đầu chị đã không còn một sợi tóc bởi những đợt hóa trị kéo dài

Vì thương hoàn cảnh nghèo khổ, bệnh tật của mẹ con chị Mai, anh Hà Hữu Danh  (TP.HCM), người bạn cũ của 30 năm về trước của chị đã bàn bạc với gia đình cho hai mẹ con chị ở nhờ trong căn nhà này hơn 1 năm nay.


Đồng hồ Casio giá SHOCK!
Hình ảnh chị Mai cùng cậu con trai duy nhất. (Ảnh qua vietnamnet)
Hình ảnh chị Mai cùng cậu con trai duy nhất. (Ảnh qua vietnamnet)

Trong không khí ồn ã của tiếng thi công, tiếng cười nói vui vẻ của những người thợ xây, chị Nguyễn Thị Phương Mai (53 tuổi) chỉ im lặng, đưa đôi mắt đờ đẫn nhìn xa xăm. Dường như chị không hề nghe được những tiếng ồn kia và mọi thứ chẳng tác động gì đến chị.

“Tôi mới xuất viện mấy ngày nay. Tôi vừa hóa trị đợt 4 và bác sĩ cho về để ổn định sức khỏe tiếp tục điều trị”, nở nụ cười gượng gạo chị nói.

Tình duyên bất hạnh, hôn nhân đổ vỡ

Lập gia đình vào năm 2004 với một người đàn ông mà theo lời chị kể, đó là một người đam mê Cờ Bạc. Sau 1 năm chung sống, chị Mai sinh được một bé trai. Những tưởng có con, cuộc sống gia đình sẽ hạnh phúc hơn nhưng chồng chị vẫn chứng nào tật nấy, cờ bạc thâu đêm suốt sáng dù chị đã nhiều làn khuyên nhủ.

Cũng từ ấy, chị phải gánh những món nợ từ trên trời rơi xuống là hậu quả của nhiều lần thua bạc từ người chồng. Chưa dừng lại ở đó, chị phải chịu thêm cả những trận đòn thập tử nhất sinh mà chính chị cũng không biết lý do.

Quá thất vọng về người chồng, quá mệt mỏi khi phải chịu áp lực nợ nần và những trận đòn roi lại sợ con trai bị ảnh hưởng tâm lý, chị Mai quyết định chia tay.

Buổi tối hôm ấy, trời mưa tầm tã, chị Mai dắt con trai Nguyễn Minh Khôi vừa tròn 7 tuổi ra khỏi nhà và tìm thuê trọ để bắt đầu cuộc sống mới.

Ung thư di căn sang thận và bàng quang

Sau khi rời khỏi nhà, một mình chị Mai phải bơi giữa chợ đời nuôi con, từ công việc thợ may, chị chuyển hẳn sang làm công nhân công ty môi trường để có tiền trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con. Sau 5 năm làm công nhân thì vào năm 2017, chị Mai đột nhiên ngã bệnh phải chuyển vào bệnh viện Ung Bướu điều trị.

Tại bệnh viện, các bác sĩ xác nhận chị bị ung thư tử cung giai đoạn 2. Một năm sau điều trị, chị được xuất viện. Trong suốt một năm trời trị bệnh ấy, trừ 3 tháng hè bé  Khôi vào bệnh viện cùng mẹ, những ngày còn lại, bé phải lủi thủi một mình trong phòng trọ. Ăn uống, quần áo tất cả mọi thứ chỉ còn biết trông cậy vào tấm lòng của tha nhân.

Cũng vì mẹ bệnh, kiệt quệ về tài chính, việc học của bé bị ảnh hưởng rất nhiều. Bé phải ở lại lớp đến 2 năm nhưng vẫn quyết bám lớp theo thầy. Nhà trường đã tạo cho bé nhiều điều kiện rất tốt.

Sau khi xuất viện, vì sức khỏe không thể tiếp tục công việc cũ, nên chị Mai quyết định đi bán vé số để có thể nuôi cả hai mẹ con. Tưởng rằng tai họa cũng chỉ có vậy thôi nhưng chị không ngờ đến tháng 3/2019, căn bệnh lại tái phát. Sau khi nhập viện thì bệnh ung thư của chị đã di căn sang thận và bàng quang. 

Ngoài đi học, bé Khôi giúp mẹ việc nhà.
Ngoài đi học, bé Khôi giúp mẹ việc nhà. (Ảnh qua dantri)

Chị trải qua 2 lần phẫu thuật và đặt hậu môn nhân tạo. Sau hơn 5 tháng nằm trên giường bệnh, đánh vật với tử thần, cuối cùng chị cũng được xuất viện về nhà nghỉ ngơi để chuẩn bị cho những đợt điều trị tiếp theo.

Nhìn đứa con trai nhỏ ngồi bên cạnh, chị Mai không kìm được nước nói: “Năm nay bé vừa tròn 14 tuổi là học sinh lớp 7 của trường THCS Lê Tấn Bê. Con đường tương lai của cháu còn dài lắm, không biết tôi còn lo cho cháu được bao nhiêu nữa đây?”.

Tình bằng hữu và lòng tốt từ người cố nhân 30 năm trước

Có lẽ vì chị Mai đã phải chịu nhiều tổn thương, bất hạnh trong cuộc đời nên cuối cùng may mắn cũng mỉm cười với người phụ nữ đáng thương này, trong một lần đi bán vé số dạo sau đợt trị bệnh thứ nhất, chị đã gặp lại anh Danh, người bạn cũ của 30 năm về trước.

Sau khi gặp lại, biết và cảm thông cho hoàn cảnh cùng cực của chị, anh Danh đã bàn với gia đình để giúp chị Mai có một căn nhà nhỏ, đỡ đi khoản tiền nhà trọ trước đây.

‘Tuy ở cùng quận nhưng trước đây chúng tôi không có điều kiện để gặp nhau. Một hôm trong lúc đi bán vé số, tôi gặp lại anh Danh. Cuộc hội ngộ sau 30 năm đã khiến chúng tôi quan tâm nhau hơn. Anh thông cảm với hoàn cảnh neo đơn cùng cực nên đã bàn với gia đình cho mẹ con chúng tôi về đây ở tạm để đỡ đi khoản tiền nhà trọ”, chị Mai tâm sự.

Được một thời gian ngắn chị Mai lại phải nhập viện lần 2, chị lại tiếp tục tự bơi trong bệnh viện còn bé Khôi cũng tự sống một mình ở nhà như lần trước. May mắn hơn là lần này ngoài những hàng xóm tốt bụng cho Khôi ăn ngày hai bữa thì vợ anh Danh cũng thường xuyên ghé thăm bé nên chị Mai cũng bớt lo.

Chị Mai kể lại đầy xúc động: “Trước khi tôi xuất viện vài ngày, tôi nhận được tin nơi ở bị sập và anh Danh đang cho người xây lại thành căn nhà hoàn chỉnh hơn. Tôi về khi nhà đang xây và cũng sắp xong rồi. 

Từ khi tôi về, ngày nào anh Danh cũng ghé qua. Trước khi đi làm anh chăm cho tôi miếng ăn giấc ngủ. Chiều về, anh ghé lại. Vợ anh cũng thường xuyên quan tâm đến hai mẹ con tôi”.

Không những cho mẹ con bạn ở nhờ nhà, anh Danh thường quan tâm chăm sóc chị Phương Mai. (Ảnh qua giadinh)
Không những cho mẹ con bạn ở nhờ nhà, anh Danh thường quan tâm chăm sóc chị Phương Mai. (Ảnh qua giadinh)

Trong suy nghĩ của người phụ nữ khốn khổ ấy, dường như chị không mơ gì hơn cho tương lai của mình nữa mà chỉ nghĩ đến đứa con trai rồi sẽ ra sao khi chị rời xa cõi đời này, chị rưng rưng nước mắt nói: “Chỉ mong sao được sống thêm vài năm nữa để nhìn thấy con trưởng thành hơn là tôi an tâm ra đi…”

Theo chia sẻ của anh Danh thì mấy tháng trước, khi chị Mai thấy sức khoẻ của mình ngày tệ hơn, chị đã tâm sự với anh rằng trước lúc ra đi muốn gửi con vào chùa Từ Hạnh nhờ nuôi dưỡng. Nhưng sau đó có một cô bạn thân lúc trước chịu ơn chị nay muốn nhận nuôi cháu Khôi nếu chị có mệnh hệ gì nhằm báo đáp ơn xưa.

Chia sẻ với phóng viên, Phó Hiệu trưởng trường THCS Lê Tấn Bê bà Trần Thị Ngọc Bích cho nhà trường đã miễn toàn bộ học phí và tiền ăn trưa cho Khôi. 

Ngoài ra, nhà trường cũng vận động tập thể giáo viên và học sinh quyên góp giúp đỡ gia đình Khôi để tiếp thêm động lực cho hai mẹ con em, góp một phần nhỏ để cho Khôi và mẹ Mai vượt qua được hoàn cảnh khó khăn hiện tại.

Dù phải vật lộn với sinh tử trong những ngày đau bệnh này nhưng bên cạnh chị Phương Mai luôn có những người bạn hết lòng vì mình và những người hàng xóm, những thầy cô giáo giàu lòng bác ái hết mực giúp đỡ. Điều này giống như một động lực vô hình giúp chị có thêm ý chí và nghị lực chiến đấu với căn bệnh quái ác để có thêm thời gian thấy con trai mình lớn khôn.

Xuân Hạ (t/h)