• TINHHOANET

Chuyên gia về hỏa hoạn tiếp tục lật tẩy vụ tự thiêu giả mạo ở Thiên An Môn

Để kích động thù hận của công chúng đối với Pháp Luân Công, và “biện minh” cho chiến dịch đàn áp tàn bạo người tu luyện, Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã sắp xếp một nhóm người tự thiêu trên quảng trường Thiên An Môn vào ngày 21/01/2001. Vụ việc giả mạo sau đó bị cả thế giới lật tẩy, và không ngừng lộ nhiều sơ hở.

lua gia
Liệu giấy có thể gói được lửa?

Vào ngày 21/01/2001, CCTV cho đăng một bản tin tường thuật về việc một nhóm người tự thiêu tại quảng trường Thiên An Môn để được lên thiên đường. Video sau đó được nhắc đi nhắc lại và lan truyền trên toàn quốc.

ĐCSTQ đã nói với công chúng rằng họ là các học viên Pháp Luân Công. Tuy nhiên, sau đó đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) đã cho đăng một video mang tên “Lửa giả” để vạch trần sự dàn dựng trong thông tin mà CCTV cho đăng trước đó. “Lửa giả” đã thu hút sự quan tâm của cộng đồng thế giới, trong đó cũng nhấn mạnh rằng, giáo lý của Pháp Luân Công tuyệt đối cấm sát sinh.

Theo đó, cư dân mạng nhận định vụ “Tự thiêu ở Thiên An Môn” là lời nói dối lịch sử.

Video trở thành bằng chứng xác thực cho thấy ĐCSTQ đã lừa dối dân chúng bằng chiêu trò tuyên truyền quen thuộc của mình.

Chủ một trạm xăng tại Trung Quốc, một chuyên gia về hỏa hoạn, gần đây đã nói chuyện với một phóng viên Minh Huệ và đưa ra ba câu hỏi về sự việc.

1. Chăn dập lửa

Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV), suốt nhiều tháng liên tiếp đã phát sóng các cảnh quay của sự kiện giả mạo này, tuyên bố về việc một công an đã dập lửa cho nạn nhân bằng cách phủ lên chăn dập lửa lên người anh này. Tuy nhiên, tấm chăn trong cảnh quay không giống như một tấm chăn dập lửa thật sự.

Một tấm chăn dập lửa thật sự được làm từ amiăng chịu nhiệt. Ở Trung Quốc, chỉ những nơi như trạm xăng và tòa nhà chứa các vật liệu dễ cháy, những phương tiện như xe cứu hỏa và xe chở xăng dầu mới được trang bị chăn dập lửa. Xe cảnh sát không thường xuyên mang theo chúng khi đi tuần tra.

Quan trọng hơn, chăn dập lửa amiăng thường có màu xám và nặng hơn 10 kg. Một người trung bình cần dùng cả hai tay mới cầm được một cái. Tuy nhiên, trong cảnh quay của CCTV, người công an dễ dàng dùng một tay để cầm chiếc chăn.

5d6bd97a48c301e5da71cca59979400e.jpg
Người công an cầm cái gọi là “chăn dập lửa” trong đoạn phim của CCTV

2. Bình cứu hỏa

Trong đoạn phim của CCTV, công an mang theo cả chục bình cứu hỏa. Tất cả đều là bình loại 8 kg. Tuy nhiên, tại Trung Quốc, bình chữa cháy kích cỡ này chỉ được tìm thấy ở những nơi kể trên. Chúng không được mang theo trong xe.

Kích cỡ bình chữa cháy là dựa trên loại phương tiện vận chuyển. Tại Trung Quốc, một chiếc xe tải trung bình thường được trang bị một bình cứu hỏa loại 1 kg. Một xe buýt lớn có một đến hai bình loại 2.5 kg. Thậm chí xe chở xăng lớn nhất cũng chỉ được trang bị hai bình loại 4 kg. Thật khó để tin rằng công an trong đoạn phim mang hơn mười chiếc bình loại 8 kg trong xe của họ, trừ khi họ thật sự cần chúng ngày hôm đó.

3. Vật liệu gây cháy

Các vật liệu gây cháy khác nhau thì cách đốt cháy khác nhau. Là một chuyên gia trong lĩnh vực này hơn 20 năm, tôi đã nhìn thấy tất cả các vật liệu gây cháy, đặc biệt là xăng. CCTV cho rằng những người này đã tự đổ xăng lên người, nhưng sau khi xem đoạn phim nhiều lần, tôi rút ra kết luật rằng lửa cháy không phải do xăng.

Xăng có thuộc tính đặc biệt. Khi bắt lửa, nó sẽ lây lan ngay lập tức. Ban đầu ngọn lửa sẽ bùng lên nhanh chóng và sau đó cũng tắt đi nhanh chóng. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, do đó không dễ dàng để quay được đoạn phim trừ khi camera đã được cài đặt sẵn sàng để quay.

Tuy nhiên, bằng cách nào đó CCTV đã quay rõ được toàn bộ sự kiện. Theo tôi chỉ có hai cách có thể cho phép làm điều này.

Thứ nhất, là một vật liệu gây cháy nào đó khác với xăng, để nó kéo dài đủ lâu để cho CCTV quay được đoạn phim. Hoặc là CCTV đã biết trước sự kiện nên họ đã chuẩn bị camera sẵn sàng, đợi đến khi sự việc xảy ra thì hành động.

Dù sao đi nữa, CCTV đã nói dối về sự kiện này.

4. Tại sao quá nhiều sơ hở?

Tại sao một vụ dàn dựng cấp nhà nước với sự hỗ trợ của các bên thuộc chính quyền như quân đội, bệnh viện, truyền thông nhưng lại để lộ ra nhiều sơ hở như vậy?

Người xưa có câu “giấy không gói được lửa”, sự thật trước sau gì cũng sẽ có ngày lòi ra, dù được chuẩn bị chu toàn đến thế nào.

Tuy nhiên, nếu xét đến nguyên nhân khách quan, thì chúng ta cũng có thể thu thập được một số lý do.

Thứ nhất là sự chủ quan của Giang Trạch Dân. Trước thời điểm đó, ông Giang tuyên bố sẽ “nhổ tận gốc” Pháp Luân Công trong vòng 3 tháng. Sự tự tin và lời tuyên bố chắc nịch này được đưa ra dựa trên lịch sử đẫm máu và bạo tàn của đảng: Không ai có thể trái ý ĐCSTQ mà “tồn tại” được lâu dài. Ngoài ra, ĐCSTQ cũng tự tin rằng, người dân hoặc bất kì ai cũng phải khiếp sợ họ nên không dám cũng như không đủ sức để thanh minh cho mình. Và khi đó, ý muốn và các tuyên bố của đảng chính là chân lý. Tuy nhiên thực tế cho thấy, Giang Trạch Dân đã sai lầm khi thực hiện dã tâm của mình. Hàng loạt video và dẫn chứng vạch trần sự thật được đưa ra, và Pháp Luân Công không những không biến mất tại Trung Quốc mà còn lan rộng và cất lên tiếng nói của mình khắp thế giới trong suốt 16 năm không ngừng bị đàn áp và bức hại.

Thứ hai, lực lượng công an và nhân viên y tế cũng là nạn nhân bị lừa. Nhằm giúp cho màn kịch được diễn ra suôn sẻ, trông như thật, công an và nhân viên y tế được điều động đến nhưng không nắm rõ sự việc, họ chỉ nhận được thông tin tối thiểu để chuẩn bị vật dụng cần thiết. Nói đúng hơn là họ hoàn toàn nằm trong thế bị động, chẳng rõ đầu đuôi sự việc. Điều này tạo ra khá nhiều sơ sở, vì dù đã được dặn dò chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng họ không rõ kịch bản và mục đích nên không thể phối hợp cho “ăn ý”.

Nếu đối chiếu với sự kiện đánh bom gần đây ở Boston, người ta sẽ thấy nhân chứng, cảnh sát và nhân viên y tế đã ở trong trạng thái hoàn toàn bất ngờ, và phải mất một khoảng thời gian lâu mới kịp định thần và nhận thức được sự việc để tổ chức cứu chữa.

Theo minhhue.net

 

x