• TINHHOANET

Câu chuyện có thật: Quả báo nhãn tiền vì hủy hoại tượng Phật

Hồng vệ binh dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Mao Trạch Đông, ra sức đập phá đạo quán, đền chùa, đốt kinh sách, phá tượng Phật,… đạo sĩ tăng ni ai chống lại đều bị giết chết.

tiantanbuddha-001
Tương Phật oai nghiêm là nơi để con người hướng về tín phụng, thành kính, chỉ có quỷ dữ và tà ma mới xúi giục hủy hoại tượng Phật

Trung Quốc vào năm 1966 dưới chỉ đạo của Mao Trạch Đông, phát động Đại cách văn hóa trên danh nghĩa là “bại trừ mê tín dị đoan” nhưng thực tế là muốn xóa sạch tôn giáo, tín ngưỡng cùng văn hóa truyền thống 5000 năm của Trung Hoa. Mong muốn đưa tư tưởng “Mao Trạch Đông” trở thành tư tưởng, đường lối duy nhất người dân có thể nghe và tin theo.

Hồng vệ binh, lực lượng được chính Mao trực tiếp thành lập và chỉ đạo, ra sức đập phá đạo quán, đền chùa, đốt kinh sách, phá tượng Phật,… đạo sĩ tăng ni ai chống lại đều bị giết chết.

Nhưng “quả bảo không phải không báo mà chưa đến lúc báo”, rất nhiều trường hợp Hồng vệ binh do đập phá những nơi tâm linh, đã trực tiếp chịu quả báo mất mạng. Dưới đây là ba câu chuyện quả báo nhãn tiền có thật giúp minh chứng cho điều đó.

Câu chuyện tượng Phật Di Lặc tại cung điện Ung Hòa Cung

Tại cung điện Ung Hòa Cung ở Bắc Kinh, Trung Quốc có một bức tượng Phật Di Lặc vô cùng tráng lệ, cao 18m, trang nghiêm và thần thánh. Bức tượng Phật Di Lặc này là vào triều đại nhà Thanh, niên hiệu Càn Long, triều đình đã chuyển đến một cây cổ thụ quý hiếm lấy từ Tây Tạng, sau đó mời thợ thủ công có tay nghề cao siêu về chế tác ra.

Bức tượng Phật Di Lặc tại cung điện Ung Hòa Cung ở Bắc Kinh. (Ảnh: Internet)

Trải qua sự tàn phá trong “Cách mạng Văn hóa” nhưng bức tượng Phật Di Lặc và Ung Hòa Cung vẫn không bị phá hủy thậm chí còn hoàn toàn nguyên vẹn. Nguyên nhân bức tượng Phật và cung điện này không bị Hồng vệ binh phá hủy khiến người đời không khỏi “kinh sợ”.

Vị Lạt Ma hơn 70 tuổi, ở tại cung điện kể rằng: “Vào thời kỳ “Cách mạng Văn hóa” đã có 3 người là Hồng vệ binh đến đây để phá hủy bức tượng. Người thứ nhất trèo lên hành lang, giơ rìu lên để chém đứt dây cáp nhưng chiếc rìu rơi xuống không đụng vào dây cáp mà lại chém đúng vào đùi anh ta.

Người thứ hai lại cầm rìu chém, cũng chém không được mà ngã lăn xuống chết tại chỗ. Người thứ ba chứng kiến thấy quá sợ hãi và không dám làm gì. Từ đó về sau, không còn ai dám động đến tương Phật nữa. Bức tượng Phật Di Lặc và cung Ung Hòa cứ như vậy, bình yên vô sự mà được bảo tồn đến về sau”.

Câu chuyện bức tượng Trượng Bát

Trong chùa Hưng Quốc tại huyện Bác Hưng, thành phố Tân Châu, tỉnh Sơn Đông có một bức tượng Phật nổi danh được làm bằng đá. Bức tượng này cao một trượng tám (1 trượng = 10 thước) nên được người dân địa phương gọi là “Tượng Phật Trượng Bát”.

Bức tượng Trượng Bát tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. (Ảnh: Internet)

Liên quan đến bức tượng này còn có một câu chuyện thật như sau:

Thời “Cách mạng Văn hóa”, vô số chùa chiền, đền thờ và tượng Phật đều bị hủy và bức tượng Phật Trượng Bát bằng đá này cũng không ngoại lệ. Người tổ trưởng của tổ thực hiện “Cách mạng Văn hóa” ở địa phương nơi đây đã mượn việc đập phá tượng Phật để “lập uy, lập thành tích” cho mình. Ông ta vừa đập vừa bắn một cách điên cuồng.

Người này ban đầu lệnh cho một người trong nhóm bắn vào con mắt của bức tượng Phật. Cảm thấy chưa đủ, ông ta triệu tập một nhóm người đến vừa đập vừa nện, nhưng bức tượng Phật vẫn không bị đổ.

Người này vô cùng bực bội nên đã điều một chiếc máy kéo tới, dùng dây buộc vào cổ bức tượng đá rồi cho máy kéo chuyển động, khiến cho đầu của bức tượng bị đứt ra và rơi xuống mặt đất.

Sau khi sự tình này xảy ra không lâu thì người từng cầm súng bắn vào mắt bức tượng Phật, trong lúc đang lao động bị đá bắn vào mắt và bị mù. Người tổ trưởng kia trong một lần ngồi bên cạnh của ghế lái máy kéo, không cẩn thận đã bị ngã xuống đất và lập tức bị bánh xe sau của máy kéo nghiền qua cổ khiến cho đầu bị lìa khỏi cổ mà chết tại chỗ.

Câu chuyện: Bị quả báo vì đập phá miếu thờ, vũ nhục tổ tiên

Trong dãy núi thuộc phía bắc của huyện Cử, tỉnh Sơn Đông, có một ngôi làng mà người thuộc dòng họ Lưu. Thời kỳ “Cách mạng Văn hóa” càn quét khắp đất nước thì thôn trang nhỏ hẻo lánh này cũng không thoát khỏi.

Trong quá trình mở rộng cuộc vận động “phá tứ cựu”, ép buộc người dân phá hủy vô số đồ cổ, chỉ có một ngôi miếu nhỏ và bài vị tổ tiên ở gian chính là không ai dám động đến.

Nhưng, trong thôn làng có hai thanh niên trẻ tuổi thuộc dạng “to gan lớn mật”, vỗ ngực xưng: “Các người không dám đập, chúng ta dám!”

Phá hủy tượng Phật, miếu thờ. (Ảnh: Internet)

Kết quả, ngôi miếu bị đập phá, họ còn dùng chân giẫm nát bài vị của tổ tiên, sau đó đem ném xuống con sông ở trước thôn. Sau đó một người trở về nhà, người còn lại ngồi trên một tảng đá ở ven sông nghỉ ngơi.

Người trở về nhà, sau khi về đến đột nhiên bụng đau quằn quại, nằm lăn lộn trên mặt đất. Mẹ của người thanh niên này vốn là một người tin vào Phật, nhìn cảnh con trai sau khi đập miếu trở về nhà bị bạo bệnh, tính mạng khó giữ nên đã quỳ gối lê từ nhà đến ngôi miếu nhỏ kia để thay con trai nhận lỗi bất chấp bị “đấu tố” thời bấy giờ (đấu tố là bị công khai xử tội trong thời “Cách mạng Văn hóa”).

Người thanh niên này cũng kịp thời nhận ra mình đã bị báo ứng vì việc làm tội lỗi nên trong lòng vô cùng hối hận, phát tâm kính trọng Phật. Kết quả thật kinh ngạc, bụng anh ta đã dần dần giảm đau, cuối cùng cơn đau hoàn toàn biến mất.

Nhưng người thanh niên ngồi nghỉ bên bờ sông thì không được may mắn như vậy. Sau khi đã nghỉ ngơi đủ, ngay lúc anh ta đứng dậy thì bị ngã sấp xuống mặt đất. Cố gắng đứng dậy, thì phát hiện hai chân bị uốn cong lại, dù cố gắng dùng lực thế nào cũng không đứng thẳng dậy được. Hai chân còn bị giao nhau ở một chỗ, không mở được ra. Lưng của anh ta cũng bị gập xuống, cố gắng hết sức cũng không thẳng được lên khiến cho đầu của anh ta áp sát xuống mặt đất. Lúc đi đường, anh ta phải dùng cả hai tay hỗ trợ giống như kiểu chèo thuyền. Từ đó về sau, trong suốt quãng đời còn lại anh ta đều phải đi với tư thế này, vô cùng thống khổ. Tư thế này của anh ta giống y như động tác dập đầu bái Phật.

Người dân địa phương đều cho rằng, người thanh niên này vì đập miếu, làm nhục bài vị tổ tiên mà bị báo ứng như vậy, nên mọi người đều gọi anh ta là: “Người dập đầu đi đường”. Người thanh niên này phải chịu tư thế đi như vậy mãi cho đến hơn 70 tuổi thì qua đời.

Theo Daikynguyenvn

x