• TINHHOANET

Mở cửa trái tim

Một cái gì đó nhẹ nhàng
lướt qua trên khuôn mặt nhỏ bé. Lăn dài. Gió sẽ làm khô nước mắt và thổi bay tất
cả nỗi buồn của nó.

Cuộc sống của nó chỉ là
những chuỗi ngày buồn và nước mắt từ khi mẹ nó ra đi. Lưỡi hái của tử thần đã
cướp đi người mà nó yêu quý nhất. Nó cũng yêu ba nó lắm lắm. Yêu… mà cũng không
yêu… vì ba nó đã sớm quên mẹ mà kết hôn với người phụ nữ khác. Hai tháng sống với
nhau, nó chưa bao giờ nhìn thẳng vào người phụ nữ đó. Nó chỉ lủi thủi trong căn
phòng của mình. Đi học, về nhà và nằm gọn trên giường. Cuộc sống thật là buồn tẻ
với một con bé từng nghịch ngợm như nó.

– Mai. Nhìn ba này con…

– Ba! Con đang ăn.

– Ba xin lỗi. Ăn nhanh rồi ra phòng khách. Ba và mẹ
muốn nói chuyện với con.

– Mẹ con mất rồi, đó không phải là mẹ con!

Nó thoáng thấy sự buồn
bã trên mắt dì Lan. Nó vẫn thế. Lạnh lùng và bướng bỉnh.

– Mai, tháng sau anh trai của con sẽ về nước. Ba muốn
nó ở với chúng ta.

– Anh trai nào hả ba?

– Ba nói với con trước đây rồi mà… Là con của dì
Lan. Ba muốn 2 đứa có một gia đình hạnh phúc. Được chứ?

– Con không thích. Thế thôi

– Con… Ba đã quyết định rồi. Con chuẩn bị đi.

Nó lên phòng, đóng sập
cửa lại, không quên đưa con mắt giận dữ về phía dì Lan. Thực ra, nó đã tình cờ
nghe được cuộc trò chuyện cuả ba và dì Lan mấy hôm trước. Nó biết chuyện gì đến
rồi cũng đến, nhưng mà không ngờ ba nó quyết liệt đến vậy, còn không thèm nghe
nó phản đối nữa. Trong câu chuyện mà nó nghe lỏm được thì “anh trai” nó là du học
sinh ở Pháp, đã tốt nghiệp và về nước làm việc. Giỏi thật đấy, nhưng mà đó là kẻ
địch cướp mất ba của nó, là con của người lấy mất vị trí của mẹ nó. Vì thế đơn
giản là nó ghét.

Nó cứ nghĩ, cứ nghĩ, rồi
cứ thế chìm vào giấc ngủ. Nó nhìn thấy mẹ nó trong giấc mơ của mình.

***

– Mai, dậy đi con.

– Chủ Nhật mà ba, cho con ngủ nướng đi mà.

– Con quên là chúng ta phải ra sân bay đón anh con
à. Dậy ăn sáng nhanh, ba chờ.

Cục tức trong nó đã lớn thêm chút nữa, lại là “anh
con”.

– Con không đi.

Nó bướng bỉnh cuộn tròn mình trong chăn, không nhúc
nhích. Ba nó chỉ còn biết nhìn nó thở dài…

Cả nhà (tất nhiên trừ nó) vui vẻ với bữa tiệc nhỏ
chào đón Minh – người anh “bất đắc dĩ” của nó.

– Chào Mai, lần đầu được thấy em. Anh là Minh, hy vọng
cả nhà ta sẽ sống vui vẻ.

“Lần đầu” cũng đúng thôi, nó đâu đi dự đám cưới của
ba nó. Nó cười nhẹ nhàng nhưng cũng đầy bướng bỉnh, nụ cười tinh ranh nhưng thật
đẹp.

– Chào anh, em phải lên phòng. – Nó bước đi trong sự
ngỡ ngàng của Minh.

– Mai, con dẫn anh Minh đi chơi nhé. Lâu rồi anh ấy
không về nước.

– Tại sao lại là con?

– Hai đứa là anh em, con nên làm quen với điều đó. Với
lại hai đứa trẻ dễ chơi với nhau hơn. Con có muốn ba cắt tiền tiêu vặt tháng
này không hả? – Ba nó giận dữ.

Nó mè nheo, nũng nịu ba nó nhưng vô ích. “ Ừ thì đi”, nó lấm bầm. Lại thêm một chủ
nhật nữa không được ngủ nướng. Một cô sinh viên với sở thích ngủ nướng, thế là
quá đủ với nó. Nó thích ngủ. Trong những giấc mơ, nó sẽ được ở bên mẹ. Nắng nhẹ
nhàng vuốt ve mái tóc dài của nó, nắng thật đẹp, dịu nhẹ và thật tốt cho một buổi
đi chơi thú vị, nhưng không phải với một ông “anh trai” đã được điền tên trong “sổ
đen” của nó.

– Đi ăn kem nhé cô bé!

– Được thôi, nếu anh muốn – nó nhún vai.

– Ừ, anh muốn – Minh cũng chẳng vừa.

Nó dẫn Minh đến quán kem quen thuộc, chỗ ngồi quen
thuộc.

– Xinh như em chắc có nhiều bạn lắm nhỉ?

– Trước đây là vậy.

– “Trước đây”?


không muốn nói chuyện đó nữa. Quán quen, chỗ ngồi quen và nó cần một khoảng lặng
quen thuộc. Nó nghĩ về “trước đây” của nó.

hay cười, hay trêu chọc người khác, và luôn được khen là đáng yêu.
Nó đã từng từng
thế, từng sống vui vẻ, nhưng sau cú sốc mất mẹ, lại chia tay bạn bè người thân
để vào Nam
sinh sống vì ba nó phải chuyển công tác. Tình cảm còn lại của người cha cũng bị
chia làm 3 với một “bà mẹ” mới và một “anh trai” mới. Nó dường như mất tất cả.
Nó sống vội vàng, gấp gáp quên đi tất cả, cứ đi đi về về một mình suốt thời
gian qua. Nó của hiện tại – cô đơn và không có bạn, nhưng nó lại thích điều đó.
Một mình…


Em có vẻ không thích anh nhỉ? – Minh đăm chiêu.

Đang mơ màng với những
suy nghĩ, nó chợt giật mình với câu hỏi của Minh.

– Đúng thế đấy!

– Em sẽ sớm đón nhận anh. Chắc chắn.

– Anh tự tin quá!

– Tự tin thể hiện cá tính – Minh phá lên cười.

– Ừ, anh cá tính thật. – Nó phì cười.

– Đó, thấy chưa, em cười rồi đó.

Ừ, nó đã cười, lâu rồi nó mới được cười như thế. Cười
không chút gượng ép…

– Về thôi. Tối rồi. – Nó lạnh lùng tự cắt dòng suy
nghĩ của mình.

***

Đã 2 tháng rồi nó vẫn không quen với
sự tồn tại của hai mảnh còn lại trong gia đình nó. Ừ thì nó bướng bỉnh, ừ thì nó
đã quen với cuộc sống cô độc, nhưng nó cũng là người, nó cần thời gian và nó
hiểu mình hơn bao giờ hết.

– Mai, con ăn sáng rồi đi họcDì Lan gọi với theo nó.

– Thôi khỏi, muộn rồi.Vẫn câu nói cộc lốc, nó vừa nói vừa chạy mà không để ý có
một người đang nhìn theo nó với đôi mắt buồn bã.

– Không sao đâu mẹ, rồi Mai sẽ thay
đổi mà.

Minh ôm mẹ an ủi.

New message: “Em qua quán kem hôm bữa nhé, anh đợi”. Tin nhắn của Minh.

Ok

đi chậm đến quán kem, không chút gấp gáp, tận hưởng những giây phút đẹp với nắng
miền Nam.

– Em chậm quá đấy!

– Ừm.

– Em nên học cách tôn trọng người khác.

– Được rồi, em xin lỗi. anh gọi em ra đây có việc gì
thế? Đừng nói là chỉ mời em ăn kem thôi nhé.

– Mai, anh muốn nói chuyện với em, như 2 người lớn
nói chuyện với nhau ấy.

– Ok thôi. Anh muốn nói chuyện gì nào?

– Mai này, em hãy chỉ nghe anh nói và đừng nói gì nhé.
Anh biết là trong em tình cảm rất hỗn độn, anh biết em khó mà chấp nhận khi có
một người khác thay chỗ mẹ em trong trái tim ba. Mẹ anh cũng rất tốt. Anh nghĩ
em cũng biết điều đó và đừng bướng bỉnh phủ nhận. Em với anh giống nhau mà, đều
mất đi người mà mình yêu quý nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta mãi
sống trong niềm đau, hãy vượt qua và sống với thực tại nữa em à. Mẹ em rất yêu
em, ba anh cũng vậy, ông là người ba vĩ đại nhất trong lòng anh. Hãy để họ thấy
em sống vui vẻ, hạnh phúc. Em nghĩ thế nào nếu anh cũng đối xử với ba em, như
em đối xử với mẹ anh vậy. Nhưng anh đã không chọn cách đó. Anh nghĩ em đủ lớn để
hiểu.

Minh nói thật nhiều, thật nhanh và không để nó nói
câu nào hết. Nó tưởng tượng mình như chú cún nhút nhát vậy. Nóchỉ biết nhìn xa xăm vào khoảng không mà nó vẫn
nhìn mỗi khi đến quán.

***

Rời quán kem, nó bước tiếp trên con đường rải nắng. Nặng
nề những bước chân hay là nặng nề những suy nghĩ trong nó. Miệt mài với những
suy nghĩ, nó chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, Mai gặp mẹ ruột
của nó…

– Mai, con có nghe không. Minh nói đúng đó con, đừng
đem sự bướng bỉnh của con vào chuyện này nhé. Hãy nhìn nhận mọi việc thực tế
hơn đi con.

– Mẹ, nhưng con không thể, con không chịu được, con chỉ muốn mẹ thôi.

– Lan cũng là mẹ của con mà. Lan rất tốt với con, với
ba con, và còn rất tốt với mẹ nữa.

– Dạ?

– Con không thấy là Lan đối xử rất tốt với hai ba
con à. Những bữa ăn, những lời hỏi thăm, những cử chỉ chăm sóc… Lan đã làm rất
tốt phần việc của mẹ, mẹ rất vui. Con hãy quên mẹ, ngốc của mẹ, không phải là
quên như con nghĩ đâu. Con hãy để mẹ trong một góc trái tim con nhé. Yêu một
người không phải là luôn đi bên, luôn suy nghĩ về người đó. Yêu là khi con luôn
giữ hình ảnh người đó trong trái tim. Yêu là con hãy sống để người đó vui nữa.

Ba và con rất yêu mẹ, mẹ biết điều đó, và mẹ thật hạnh phúc khi bây giờ có hai
người sẽ yêu mẹ nữa, đó là Lan và Minh.

Mẹ nó vuốt mái tóc dài của nó, thì thầm: “Con hãy sống cho cả mẹ nữa. Đừng giận ba
con, cũng đừng bướng bỉnh với dì Lan và Minh. Họ rất tốt. Con hãy trân trọng hiện
tại nhé con yêu của mẹ. Mẹ nhớ nụ cười của con lắm.”

Nước mắt lăn dài trên má, nó ôm chầm mẹ nó và dụi đầu
vào lòng mẹ. Ấm áp…

– Mẹ, mẹ đâu rồi?

Nó tỉnh dậy, nước mắt dàn duạ trên khuôn mặt xinh xắn,
mồ hôi ướt đẫm. Chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thôi. Nó cứ khóc, khóc mãi,
khóc và suy nghĩ….

 


Ngân nga bài hát quen thuộc, nó cố gạt đi những giọt
nước mắt. Mở cửa sổ và đón nắng mới nào, ngày hôm nay sẽ khác ngày hôm qua. Nó
ôm bó hoa hồng trắng đặt lên mộ mẹ nó. “Mẹ
yêu, con đã suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều về những gì mẹ nói. Mẹ đã đến trong giấc
mơ của con, nhẹ nhàng, thật đẹp… và sẽ luôn như thế mẹ nhé. Xin lỗi mẹ vì con sẽ
để người khác thay mẹ một chút, mẹ hãy sống trong trái tim con, hãy vuốt tóc
con trong mỗi giấc mơ. Con yêu mẹ, yêu mẹ rất nhiều.
” Nó nói trong tiếng nấc
nghẹn ngào: “Để con khóc một chút mẹ nhé,
một chút thôi rồi con sẽ cười thật to, con sẽ là con, là con vui vẻ của trước
kia. Hẹn gặp mẹ tối nay, hãy nhìn con mỗi ngày mẹ nhé!

Chút nắng cuối chiều vuốt ve mái tóc của nó, nhẹ
nhàng như mẹ vậy. Đúng rồi, gió đã làm khô những giọt nước mắt của nó. Cười lên
nào…

***

– Mai, con đi đâu cả ngày vậy. không gọi cho con được,
cả nhà lo lắng lắm con biết không. Con có biết hôm nay là… – Ba nó vừa nói vừa
nhìn qua dì Lan. – Con thật là…

– Thôi mà anh, được rồi… Mai, con tắm rồi ăn cơm với
cả nhà nhé, chắc con mệt lắm rồi.

Nó vẫn im lặng bước lên phòng. Một lát sau, nó bước
xuống với một bộ đầm màu hồng nhẹ nhàng, mái tóc dài thơm mùi nắng, nó bước xuống
trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Trông nó như một thiên thần với vòng hoa cỏ
trên tay và nụ cười thật đẹp. Bước đến bên cạnh dì Lan, nó nhẹ nhàng đặt vòng
hoa trên đầu dì.

– Dành cho người đẹp nhất của buổi tối hôm nay.

Dì lan thật sự ngỡ ngàng. Lần đầu dì thấy nụ cười rạng
rỡ của nó.


Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.

Ngỡ ngàng này đến ngạc nhiên khác, “mẹ” – dì Lan chỉ
biết khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc.

– Mai, có thật là con…

– Cảm ơn con, Mai.

Ba nó ôm chầm lấy nó.

Nó cười và không quên nháy mắt với Minh

– Em là em, phải không anh trai?

Cả nhà nó hạnh phúc trong bữa tiệc nhỏ. Ấm áp. Hạnh
phúc. Thứ mà chút nữa nó đã đánh mất. “Cảm
ơn mẹ, cảm ơn tất cả, và cả anh nữa
”.

Ngày mai sẽ là ngày khác ngày hôm nay. Để quá khứ ngủ
yên và mở cửa trái tim để đón nhận những trái tim khác. Có thể một lúc nào đó,
trái tim nó sẽ lỗi nhịp vì một trái tim khác… đang ở bên nó. Chờ nhé…

 

x