Mọi người quanh tôi thường nói với tôi rằng tôi là một cô nhân viên ngân hàng may mắn, lúc nào cũng vui vẻ bình an và dường như chẳng có ưu phiền nào. Nhưng họ không biết rằng, tôi đã có một quá khứ đầy đau khổ. Chỉ có điều, tôi may mắn tìm thấy con đường thoát khỏi nó…

Từ nhỏ, tôi đã thần tượng gia đình Ingal trong bộ phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên”. Tôi nghĩ rằng con người nên sống như thế, bất kể là nghèo hay giàu thì đều có thể hạnh phúc. Tuy vậy, những điều diễn ra quanh tôi dường như là hoàn toàn ngược lại.

Tôi có một tuổi thơ không êm đềm, bố tôi ốm bệnh liên miên nên ông không giúp gì được mẹ. Thời đi học, ông vốn dĩ rất thông minh, tài hoa và nổi tiếng trong trường. Ông từng rất tự hào về bản thân mình, nhưng bệnh tật và sự thiếu kiên trì đã quật ngã ông; ông bỏ dở học hành và không nghề nghiệp, thích phiêu du lang bạt nay bãi vàng, mai bãi đá đỏ. Lần nào trở về, ông cũng tiều tụy và bệnh tật. Mẹ tôi phải gồng mình để nuôi sống cả gia đình với 4 miệng ăn. Lương giáo viên ít ỏi nên mẹ đã bỏ nghề để đi buôn. Tôi biết bố tôi thương mẹ, nhưng có lẽ áp lực cuộc sống và bệnh tật, khổ sở cả về thể chất và tinh thần khiến ông trở nên khó tính, cáu bẳn, ghen tuông và thường xuyên đánh mẹ. Ngày đó, tôi chỉ mong bố mẹ chia tay nhau để được yên ổn.

Nhờ có sự giúp đỡ của những người thân trong gia đình, bố mẹ tôi cũng bớt cơ cực hơn khi bố tôi tìm được việc làm, bớt bệnh và mẹ quay trở lại với nghề giáo viên. Tôi ra trường và đi làm. Nhưng yên ấm chẳng được bao lâu, sau chưa đầy 1 năm, bố tôi mắc bạo bệnh rồi qua đời. Chứng kiến sự thống khổ của ông những ngày cuối đời khi bệnh tật giày vò, mẹ và tôi khóc cạn nước mắt. Khi đó, em trai tôi mới vào lớp 10 – lần đầu tiên trong đời, em phải trải nghiệm sự thống khổ khi mất người thân.

Cũng có chút an ủi là, tôi học hành không tệ, luôn là con ngoan trò giỏi của gia đình và thầy cô. Nhưng đồng hành với ưu điểm đó thì trong tôi lại hình thành tính tự phụ, thường tự cho mình là đúng, và độc đoán. Tôi đặt nặng danh lợi, nếu có điều gì đó không tốt tổn hại tới danh dự, uy tín của tôi, dù do tôi gây ra hay hoàn cảnh đem lại, tôi đều sẽ mất ăn mất ngủ, bất an và lo lắng. Cộng thêm sự đố kỵ không biết từ bao giờ đã lớn lên trong tôi, tôi thường xuyên so sánh sự yếu kém của mình với sự thuận lợi bạn bè xung quanh, điều ấy khiến tôi trở nên mệt mỏi.

Sau này, tôi lập gia đình, giữa tôi và chồng tôi lại có một vấn đề rất lớn. Tôi đòi hỏi một người chồng mạnh mẽ, một “nam tử hán đại trượng phu”, nhưng tôi lại hoàn toàn không phải là một “yểu điệu thục nữ”. Lúc nào tôi cũng tỏ ra mình mạnh mẽ, có thể tự quyết mọi việc, thậm chí còn luôn thấy mình tháo vát nhanh nhẹn hơn chồng. Không may, vào những năm 2010-2012, chúng tôi đầu tư chứng khoán nhưng thất bại. Không giống bạn bè xung quanh – dường như họ chẳng phải lo lắng gì về vật chất – tôi mới lập gia đình thì đã mang trên đầu một cục nợ không nhỏ, lo toan bộn bề. Những mất mát về lợi ích vật chất và cuộc sống lúc nào cũng không như ý muốn khiến tôi luôn cảm thấy căng thẳng, cô đơn, như thể kiếp số của tôi là phải gồng mình chịu đựng những đau khổ trong cuộc sống.

Giữa năm 2014 tôi thấy một cô bạn trong nhóm thời đại học của tôi có đăng lên Facebook của cô ấy một điều gì đó về tu luyện. Người bạn này vốn dĩ rất có uy tín với tôi bởi cô rất thông minh, là con gái Hà Nội gốc với gia đình tri thức và rất nề nếp, bố mẹ đều là các nhà khoa học tôi từng ngưỡng mộ. Vì vậy, khi tôi hỏi bạn tôi: “Mày tu cái gì thế, cho tao tu với” – thì cô gửi cho tôi link cuốn sách Chuyển Pháp Luân và website Chánh Kiến.

Cảm giác đầu tiên sau khi tôi đọc xong cuốn sách là: kỳ lạ! Tôi chưa từng đọc một cuốn sách nào như thế này, có rất nhiều điều tôi như được khai sáng nhưng lại có quá nhiều điều tôi không hiểu. Tôi tự nhủ, phải đọc thêm vài lần nữa mới được. Tôi đọc đi đọc lại cuốn sách và những điều tôi thắc mắc bấy lâu dần sáng tỏ. Rốt cuộc, tôi đã hiểu về nguồn gốc thiêng liêng và cao quý của sinh mệnh con người, con người sống là vì điều gì? Thần, Phật họ là ai? Không ít lần nước mắt tôi trào ra và thực sự chấn động. Nhưng khi mới đọc xong sách, tôi không có ý định bước vào tu luyện, tôi vẫn nghĩ rằng người tu luyện cần thanh tịnh và trong sạch hơn tôi mới tu được, tôi còn đầy rẫy những thứ xấu, tiêu chuẩn của người tu luyện quá cao, chắc tôi không làm nổi.

Nhưng đột nhiên, sau đó sức khoẻ tôi yếu kém tệ hại, tới thở cũng khó khăn. Lúc đó con tôi còn quá nhỏ, tôi bắt đầu nghĩ quẩn: “Lỡ mình chết thì con mình sẽ ra sao? Và còn bao nhiêu điều về cuộc sống, mình còn muốn tu luyện nữa làm sao đây?” Vậy nên tôi quyết định: “Thôi, nếu còn sống ngày nào thì sẽ tu luyện ngày đấy”. Tôi tự mình luyện công mặc dù chỉ khoảng 20 phút mỗi ngày, và đọc sách một cách đều đặn. Tôi không ngờ rằng chỉ sau một ngày, tôi bị nôn thốc tháo như bị cảm kèm theo những cơn đau đầu dữ dội. Sau đó, tôi hồi phục hoàn toàn, thân thể của tôi bỗng nhẹ nhàng bay bổng như một sợi lông vũ vậy. Tôi bước đi mà không cảm giác mình đang bước đi trong khi tôi chưa động tới một viên thuốc nào. Tôi chưa từng cảm nhận được trạng thái như thế này trong đời. Tôi hiểu đó chính là trạng thái “tịnh hoá thân thể” được giảng trong sách.

Dần dần, tôi trải nghiệm và hiểu ra nhiều điều nữa được miêu tả trong cuốn sách Chuyển Pháp Luân, vì vậy tôi tin rằng mình đã được tính là người tu luyện.

Người ta nói rằng “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, nhưng Pháp Luân Đại Pháp đã khiến tôi thay đổi được cái thứ gọi là “bản tính” đó, bởi vì tôi hiểu sâu sắc rằng: bản tính chân chính của con người thật sự là đồng hoá với Chân Thiện Nhẫn.

Chân: Trong thời đại ngày nay, nhiều người cho rằng khó mà trở nên chân thật, hoặc nhiều tình huống nói dối là tốt hơn, nhưng cái giá phải trả để có được cái lợi trước mắt là quá lớn. Trước mắt là mất uy tín; con người thiếu Chân sẽ luôn sống trong sự thiếu tin tưởng, nghi ngờ lẫn nhau, lúc nào cũng phải đề phòng, tạo thành hoàn cảnh sống rất căng thẳng. Ngược lại, một người thực sự chân thành đối đãi với những người xung quanh thì sẽ cảm thấy rất an toàn, bởi vì họ không sợ được – mất, hơn – thua.

Thiện: Thiện có sức mạnh rất to lớn có thể hoá giải mọi mâu thuẫn. Khi có thể tha thứ cho người khác, thiện với người khác, bạn mới có thể thực sự tha thứ cho chính mình, vì thế mới có được một tâm hồn thanh thản.

Nhẫn: Còn Nhẫn sẽ giúp bạn vượt qua được những tình huống khó khăn và khai phá năng lực của bản thân trong nghịch cảnh.

Chân – Thiện – Nhẫn có thể hoá giải những ác duyên, mang lại những điều tốt đẹp cho người thực hành được chúng. Tôi từng tưởng rằng mình cũng khá lương thiện, nhưng tôi hay nhầm lẫn sự cả nể và lợi ích nhóm là tính lương thiện. Có những lúc đối diện với cái sai của người xung quanh, tôi không chỉ ra cho họ một cách thiện ý để họ sửa đổi mà né tránh nó do ngại va chạm. Bản chất là lo cho sự an toàn của bản thân mà mặc kệ họ. Tôi cũng nhầm lẫn cho rằng mạnh mẽ là có thể lớn tiếng quát nạt người khác, giận dữ mà không thèm để ý tới hậu quả; mà không hiểu rằng đó là biểu hiện của một kẻ yếu đuối không thể kiểm soát được bản thân mình. Giờ tôi đã có thể bớt nổi cáu và bất bình, oán trách hay chỉ trích người khác.

Tôi nhớ câu nói đó trong một cuốn sách. Quả đúng là như thế, cuộc sống của tôi cũng thay đổi hoàn toàn khi thực hành theo Chân Thiện Nhẫn, vợ chồng tôi sống hoà thuận và bình an bên cạnh con gái nhỏ và mẹ. Tôi cũng nhớ có câu danh ngôn dành cho phụ nữ là: “Khi bạn hành xử giống như một quý cô hơn, thì anh ấy cũng hành xử giống như một quý ông hơn”. Nếu chúng ta chỉ muốn áp đặt cho người khác mà không sửa đổi bản thân mình thì hậu quả sẽ chỉ chuốc lấy sự thất bại.

Dù làm việc trong môi trường ngân hàng áp lực và bận rộn, nhưng từ khi có Pháp lý Chân Thiện Nhẫn trong tâm, tôi bớt chỉ trích lỗi sai của đồng nghiệp và tập trung vào tìm ‘giải pháp. Thay vì che giấu những lỗi lầm của bản thân vì sợ mất mặt, đánh giá thì tôi sẵn sàng phơi bày ra với cấp trên để họ giúp tôi tháo gỡ. Khi bạn trở nên thẳng thắn và chân thành, không ai nỡ từ chối tha thứ cho bạn, bởi vì bản tính con người là hướng thiện.

Không còn lo lắng vụn vặt về danh lợi cá nhân, tôi làm việc vô tư và chân thành. Tôi cảm nhận là, chính vì thế đầu óc cũng trở nên sáng suốt hơn. Tôi coi mỗi ngày đi làm giống như đi học và luôn tìm thấy niềm vui trong công việc. Hàng ngày, tôi phải làm việc từ 9-10 tiếng đồng hồ thậm chí còn nhiều hơn, nhưng tôi không còn thấy mệt mỏi nữa.

Phật Pháp vĩ đại đã thay đổi hoàn toàn con người tôi mặc dù việc tu luyện cũng không dễ dàng gì. Việc sửa đổi bản thân là rất khó khăn, nhưng trong tâm tôi đã có sức mạnh từ đức tin chân chính. Tu luyện không phải điều gì đó quá xa vời, nó đơn giản là bạn sửa đổi mình mỗi ngày theo Chân Thiện Nhẫn, gột bỏ đi những điều không tốt ở trong tâm. Chứng kiến sự thay đổi của tôi và sự kiên tín vào Pháp Luân Đại Pháp, chồng tôi cũng bước vào tu luyện. Người bạn đời của tôi cũng đã tìm thấy sự thanh thản và bình an, cùng đồng hành với tôi trên đoạn đường đời ngắn ngủi này.

Vì nhiều lý do mà tới thời kỳ Mạt Pháp, lời của Thánh nhân xưa đã mai một dần theo thời gian sau hàng nghìn năm truyền lại. Con người không còn tin và hiểu được những điều cổ nhân đã dạy nên đức tin mờ nhạt dần và nó không đủ mạnh để chống lại sự trượt dốc của nhân loại.

Tôi nhớ có một nghiên cứu chỉ ra rằng, chỉ cần 10% các cá thể trong một quần thể thay đổi theo cùng một hướng tích cực, thì dần dần sẽ đem đến sự thay đổi cho 90% quần thể còn lại. Chỉ cần 10% loài người quay trở lại với Đạo Đức chân chính, thì sẽ giống như hương thơm lan tỏa tới cộng đồng. Tôi tin rằng nếu không vì cuộc bức hại với Pháp Luân Công đang diễn ra tại Trung Quốc, khiến cho rất nhiều thông tin sai lệch, bóp méo sự thật được xuất khẩu từ Trung Quốc, từ đó khiến nhiều người mất đi cơ duyên đến với Đại Pháp; thì ngày phục hưng của nhân loại chắc chắn sẽ không bị cản trở. Nhưng tôi tin, ngày tốt đẹp đó rồi cũng sẽ đến. Bởi đức tin chân chính hoàn toàn không phải sự mù quáng sùng bái thần tượng hay cảm tình nhất thời, mà thực sự là cái gốc trong mỗi con người.

Vân Hồng – Giám đốc phòng Thu hồi nợ Ngân hàng TMCP Quốc Tế Việt Nam (VIB) Khối quản trị rủi ro.

Theo ĐKN

Đọc thêm: