• TINHHOANET

Những mảnh đời mưu sinh: Cụ ông nghèo và hành trình vác bao bột mì đổi lấy 3 đô la nuôi gia đình

Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, và một số đơn giản là họ cần làm bất cứ điều gì có thể mỗi ngày để kiếm tiền nuôi sống gia đình.

Cụ ông Syed Abdul Ghani, hay còn gọi là Ghani Baba, là một ông lão nghèo sống tại thành phố Peshawar. Ông là trụ cột duy nhất trong gia đình với 7 người con, đồng thời là nơi nương tựa cuối cùng của một người chị/em gái đã già yếu.

Quãng đường từ Ashraf Road cho tới khu chợ Ander Shehr thuộc thành phố Peshawar ở Pakistan chỉ kéo dài hơn 1 km, nhưng trong suốt 25 năm qua, cụ ông Syed Abdul Ghani đã làm việc không ngơi nghỉ, mỗi ngày ông vác trên vai bao bột mì nặng 100 kg băng qua các con phố để kiếm tiền mưu sinh.

Một người đàn ông theo đúng nghĩa đen đang “gánh vác trên vai” công việc nuôi sống gia đình. Kế sinh nhai của gia đình ông phụ thuộc vào bao bột mỳ trị giá 3 USD mà ông vác mỗi ngày.

Nhờ những nỗ lực của mình mỗi ngày ông kiếm được 300 rupee Pakistan, điều này khiến ông rất tự hào. Sau khi giao xong bột mỳ, ông ghé chợ để mua hành tây và khoai tây về cho bữa ăn của cả gia đình. Ông chia sẻ rằng ông rất tự hào khi có thể nuôi sống gia đình bằng chính sức lao động của mình mà không cần sự giúp đỡ.

Mặc dù đã già nhưng ông vẫn làm tốt trách nhiệm trong gia đình bằng chính tấm lưng và đôi chân của mình. (Ảnh: NTDTV)

Không ít người nghèo ở Pakistan phải đi xin ăn trên hè phố, nhưng ông Ghani không chấp nhận sống dựa vào của bố thí từ những người qua đường. Ghani cho biết, ông đã quen lao động tay chân từ khi còn nhỏ và trong cuộc đời mình, lao động chính là cách giúp ông nuôi sống cả gia đình.

Ông Ghani đã gắn bó với “hành trình bột mỳ” của mình suốt 25 năm qua. Có lẽ, sẽ không ai chú ý tới hình ảnh ông lão gầy gò bé nhỏ, khom lưng cõng một bao tải to lớn, từng bước từng bước băng qua các con hẻm nhỏ ở Peshawar, cho đến khi một đoạn video về ông được chia sẻ trên mạng xã hội của RFE/RL hồi tháng 2 năm ngoái. Nhiều khán giả trên khắp thế giới đã bày tỏ mong muốn được giúp đỡ ông lão nghèo ấy. Thậm chí, một khán giả tên là Raiyan Syed đã lên tiếng kêu gọi cộng đồng quyên góp tiền để giúp ông trên trang Go Fund Me.

“Khi xem video này, tôi không thể không bật khóc (…) Chúng ta đang sống trong một xã hội nơi mà ta than phiềm về mọi thứ; những đòi hỏi của chúng ta là vô tận và chúng ta thờ ơ với cuộc sống này. Thế nhưng ông lão ấy vẫn phải đấu tranh trong suốt 25 năm chỉ để kiếm được 3 đô la”, anh Raiyan Syed viết. “Dù khoảng cách xa xôi thế nào, tôi vẫn có niềm tin vào lòng nhân ái và sức mạnh của truyền thông xã hội. Chúng ta không thể chỉ ngồi đây và chẳng làm gì cả. Hãy cùng đóng góp 1 hoặc 2 đô la và xem xem liệu chúng ta có thể giúp đỡ người đàn ông này không”.

Điều đáng nói là, khi những khoản tài trợ từ khắp nơi trên thế giới được gửi về, ông Ghani lại tỏ ra khá ngượng ngùng. Trang News của Pakistan cho biết, ông vẫn muốn được tiếp tục “hành trình bột mỳ” để nuôi con cái và người chị/em gái ở nhà, cho dù miếng cơm manh áo thật chẳng dễ chút nào.

Những mảnh đời vất vả mưu sinh giống như ông Ghani còn có rất nhiều. Cũng theo trang News, đâu đó ở các vùng thôn quê hay trong thành phố, tại Fawwara Chowk ở Saddar, gần Spin Jumat trên phố University Road và ở khu vực Chowk Yadgar… vẫn còn đó những “người đàn ông râu trắng” cầm sẵn trong tay chiếc dây thừng và nhiều công cụ mòn mỏi đợi chờ một công việc nào đó.

Hầu hết trong số họ đều không thể tìm được việc làm và bắt buộc phải sống nhờ của bố thí từ người khác. Khi những chiếc xe hào nhoáng tới lui giữa các khu nghỉ dưỡng xa hoa, hay hàng ngàn tấn thức ăn thừa trở thành rác thải của các nhà hàng sang trọng, thì có một sự thật phũ phàng là, chúng ta không cần đến cả gia tài để thay đổi số phận của những người nghèo khổ như Ghani – những người mà, chỉ 3 đô la mỗi ngày cũng đủ để giúp họ nuôi sống bản thân và cả gia đình mình.

TinhHoa tổng hợp

x