• TINHHOANET

Nhà sư và cô lái đò

Một hôm, nhà sư phải qua sông. Sư bước lên chiếc đò của một cô gái xinh đẹp…

10thiensu

Khi thuyền cập bến, cô lái đò thu tiền từng ngườì như bình thường, chỉ trừ nhà sư bị cô đòi tiền gấp đôi.

Nhà sư ngạc nhiên hỏi vì sao.

Cô mỉm cười:

– Thưa Thầy, vì Thầy đã nhìn em…

Nhà sư lặng lẽ trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền “gấp ba.”

Nhà sư ngạc nhiên, hỏi vì sao.

Cô cười bảo:

– Thưa Thầy, Thầy đã nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền gấp ba bình thường và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.

Đò cập bến cô lái đò thu tiền “gấp năm” lần. Nhà sư ngạc nhiên, hỏi vì sao.

Cô cười, đáp:

– Thưa Thầy, Thầy không nhìn em, nhưng còn nghĩ đến em.

Lặng lẽ, nhà sư trả tiền gấp năm lần bình thường.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…

Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu.

Cô lái đáp:

– Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi vì sao.

Cô cười và đáp:

– Thầy đã nhìn em mà không còn dính mắc gì tới hình ảnh em nữa… Do vậy, em xin đưa Thầy qua sông mà thôi…

———————————————————————————————————-

Lời bình:

Nói một cách khác – (mọi sự từ TÂM mà ra) sống ở đời chỉ có chữ TÂM là đáng quý!

-TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI VẠN BIẾN-

Cô gái lái đò này quả thực đã ngộ Phật pháp rất cao. Đây có thể là Bồ tát thị hiện để độ người. Qủa thật cái tâm luyến ái bên trong mới là vấn đề cần phải giải quyết chứ không phải là dáng vẻ bên ngoài. Phần lớn chúng ta chỉ chú ý dáng vẻ bên ngoài nhưng ít ai chú ý đến cái tâm sâu thẳm bên trong. Dù thân xa lánh thế tục nhưng tâm còn nhớ nghĩ thì cũng chưa phải là giải thoát. Mắt tuy nhắm nhưng tâm còn nghĩ về thì sóng ngầm cuộn xoáy tâm can còn dữ dội hơn. Câu chuyện giữa nhà sư và cô lái đò đối đáp mỗi lần qua sông là cả một quá trình tu tập và chuyển hóa tư tưởng. Các diễn biến đó là tâm lí chuyển hóa thành tâm linh. Sau cùng là sự đạt đạo cao nhất của nhà sư: nhìn thẳng vào thực tại nhưng không hề có tử tưởng dính mắc, suy nghĩ, luyến ái. Còn các lần trước hết dính mắc bằng mắt thì đến dính mắc bằng tâm. Ở đời hễ còn dính mắc thì còn phải khổ lụy. Việc trả tiền là một triết lý cho hầu hết chúng ta. Hễ tâm còn tạo nghiệp dính mắc thì phải có cái giá phải trả của nó.

Nguồn: kienthuc.net

x