Một bác sĩ tiết lộ những sự thật “khó chấp nhận” của nghề y hiện nay

Nuốt từng lời như thuốc đắng rót vào lòng với tâm sự của một bác sĩ Bệnh Viện Trưng Vương, TP.HCM, sự thật phũ phàng cái gọi là nghề bác sĩ hiện nay…

ccc

Học hành

Học lên cho cao, lên cả chuyên khoa 2 đi nữa mà sao vẫn cảm thấy nhục, nhục lắm. Học hành bài bản, nhưng toàn làm không bài bản. Lấy đồ nghề đâu mà đòi bài với chả bản. Mổ có nhiều, tính đến cả ngàn ca bệnh đi nữa vẫn thấy mặc cảm so với các đồng nghiệp ở bệnh viện tư nhân. Họ mổ ít hơn nhưng chất lượng hơn mình. “Dụng cụ mổ thế này vứt sọt rác đi, ai lại đem đi mổ tiếp cho cả trăm bệnh nhân nữa?”

Làm ở bệnh viện lớn, cũng hạng I của thành phố chứ ít gì nhưng sao nhìn tới các bệnh viện như Pháp Việt, Hoàn Mỹ, ITO… mà thèm nhỏ dãi. Mang tiếng Bệnh viện công lập đứng hạng 1 mà cơ sở xuống cấp, trang thiết bị lạc hậu quá xa trên 20 năm so với tư nhân. Cũng tự cảm thấy bản thân mình nhục, quá nhục cho cái vô tích sự, chẳng làm được gì.

Nhìn anh chị đồng nghiệp trong bệnh viện lần lượt ra đi, mà nước mắt rơi trong lòng. Toàn anh chị giỏi, nhân tài của bệnh viện, thế nhưng… đất lành chim đậu, tư nhân hậu hĩnh trải thảm đỏ thì ra đi là hiển nhiên.

Đi làm

Bản thân thì lôi thôi, lếch thếch, quần áo bạc màu, nhàu nát, ….

Bệnh nhân thì đông như quân Nguyên, toàn ca bệnh khó, bệnh nặng, lại còn có nhiều bệnh thích chen lấn, xô đẩy, giành giật.

Bệnh nhân nghèo thì lắm, nhưng bệnh nhân có khả năng thì cũng rất tiết kiệm đến mức keo kiệt, một đồng không muốn bỏ.

Về nhà

Lương đem về chẳng được bao nhiêu. Thậm chí đã chuyên khoa 2 rồi mà còn thua bác sĩ mới ra trường làm cho tư nhân. Thù lao mổ 10 ca bệnh bằng một ổ bánh mì kẹp thịt 10 ngàn. Còn mổ 100 ca bệnh mới bằng một ca bệnh bên ITO hay bên FV mổ.

Vợ mắng, nuôi bản thân không đủ lại còn ăn cả của các con. Trực gác cái nỗi gì mà 24h trực được 60 ngàn, đủ đổ xăng 50 ngàn và để lại 10 ngàn ăn 3 gói mì tôm. Đọc báo thì báo chí nó chửi, chửi cho nhục mặt mấy thằng, mấy con bác sĩ làm ăn cà chớn, nghèo mà đòi thanh cao. Ăn uống đói khát cũng phải nêu cao tinh thần phục vụ bệnh nhân, học tập tấm gương Bác, hít không khí mà cống hiến.

Muốn chửi, nhưng chả biết chửi ai. Thôi đành chửi cái nghề bạc bẽo và chửi chính bản thân mình!”

Ghi chú: BV Trưng Vương được xây dựng từ 1963 với chuyên môn chính là sản và nhi, phục vụ cho gia đình binh sĩ VNCH. Sau 1975, BV nhiều lần được sửa chữa, xây dựng. Từ số giường 285, nay ổn định với 700 giường bệnh nội trú; lưu lượng bệnh nhân đến khám và điều trị ngoại trú từ 1.500 đến 2.000 lượt người. Từ 2003, Trưng Vương đã được UBND TP.HCM công nhận là bệnh viện Đa khoa hạng I, thuộc Sở Y tế thành phố.

Bruce Phan – theo Cô Gái Đồ Long