Mẹ qua đời, tế văn của vị đại sư khiến bao người con ngậm ngùi rơi nước mắt

Trên đời còn nỗi buồn nào hơn cảnh sinh ly tử biệt, còn nỗi đau nào hơn khi chứng kiến người thân ra đi về cõi vĩnh hằng. Đau đớn hơn khi đó là bầu trời của lòng ta, mẹ già kính mến…

1

Mẹ của Tĩnh Không Đại sư qua đời, tế văn ông viết khiến bất kỳ ai làm con trên cuộc đời cũng phải ngậm ngùi rơi lệ.

“Mẹ tuy chỉ là một người phụ nữ thôn quê mộc mạc bình dị, nhưng lại là Ngọc Hoàng Đại Đế trong thế giới tình cảm của con. Số lần về nhà thăm mẹ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, nay con xin viết ra những lời này gửi gắm nỗi nhớ và hối lỗi của con đối với người…”

1.


Đồng hồ Casio giá SHOCK!

Những tháng ngày cực khổ đã đi qua

Nay mẹ đã già

Những ngày tháng tốt đẹp vừa bắt đầu

Nhưng mẹ lại đi xa

Mẹ chính là người mẹ mệnh khổ của con

Lúc mẹ còn sống khỏe mạnh

Con lại đi nơi xa

Khi con quay trở về

Mẹ đã lìa xa con rồi

Đứa con bất hiếu của người đây.

2

2.

Khi mẹ sinh con ra

Thứ mà người cắt đứt chính là cuống rốn máu thịt của con

Đây là điều bi tráng trong sinh mệnh con

Khi mẹ quay về trời

Thứ cắt đứt lại là cuống rốn tình cảm của con

Đây là nỗi đau đớn trong sinh mệnh con.

3.

Mẹ cho con dẫu có nhiều hơn nữa

Đều luôn cảm thấy vẫn còn chưa đủ

Con cho mẹ rất ít

Đều nói là một mảnh hiếu tâm

3

4.

Khi mẹ còn sống

“Trên có mẹ già” là một loại gánh nặng bề mặt

Mẹ không còn nữa

“Không người thân chờ” là một loại bản chất bơ vơ

Sẽ không còn ai gọi tiếng “con ơi!”

Mới cảm thấy trống trải hư không chưa từng có

Không còn ai giục con về nhà đón tết

Mới cảm thấy bản thân dường như chẳng ai cần.

5.

Lúc mẹ vẫn còn

Không cảm thấy “con trai” là một danh xưng vinh diệu

Nay mẹ đã không còn

Mới biết con trai của một đời này đã làm xong

Nếu như còn có kiếp sau

Mong sao còn có phúc phận làm con của mẹ

Nhưng không biết có còn đến lượt con hay không?

5

6.

Khi mẹ còn sống

Quê nhà là nhà cũ của con

Nay mẹ không còn nữa

Quê nhà chỉ còn có thể gọi là cố hương

Số lần mơ thấy càng lúc càng nhiều

Số lần trở về mỗi lúc một ít đi

7.

Khi còn nhỏ, đầu gối của mẹ là điểm tựa

Con vịn lấy nó học được đứng thẳng và bước đi

Sau khi lớn lên, bờ vai của mẹ lại là điểm tựa

Con vịn lấy nó học được trưởng thành và vững vàng

Khi rời khỏi nhà, sự chờ mong của mẹ lại là điểm tựa

Con vịn lấy nó trải qua mưa gió không thấy buồn

Khi về nhà, gương mặt tươi cười của mẹ là điểm tựa

Con dìu lấy nó tẩy sạch phong trần an ủi nỗi nhớ quê hương

Nay mẹ không còn nữa

Con phải đi đâu để tìm kiếm

Điểm tựa mà con dựa dẫm cả một đời.

4

8.

Mẹ đã đi rồi

Thế giới của con đã thay đổi

Thế giới đổi thay

Trong lòng con cũng trở nên khác lạ

Con đã trở thành đứa trẻ không có mẹ

Trở thành không bằng một cây cỏ nhỏ có thể bén rễ nơi mặt đất

Tình yêu của mẹ tựa như trời

Bầu trời của con đã sập xuống

Tình mẹ như biển cả

Biển cả của con nay đã cạn khô rồi

9.

Mẹ đã đi rồi

Niềm vui nào cũng không còn khởi lên được nữa

Con tự hỏi bản thân

Ngay cả niềm vui cũng không cảm nhận ra được

Đau khổ này còn sẽ thấy được khổ đau nữa chăng?

Ngay cả buồn vui cũng còn không phân ra được nữa

Sinh tử có còn đáng sợ đến vậy không?

Đến cả sinh tử cùng đều có thể vượt qua được

Được mất có còn là điều gì quan trọng?

6

10.

Mẹ hiền vạn giọt máu

Sinh một mạng của con

Còn trao nghìn dòng lệ

Tiễn con một đoạn đường

Yêu hận đủ mọi điều

Đều là tình một dạng

Dù cho mười phần hiếu

Khó trả ân một đời

………..

Vạn nghìn trăm mười một

Một tiếng thở dài lâu

Ngợi ca không hết được

Tình mẹ ở trần gian…

Tiểu Thiện, dịch từ Cmoney.tw