Ly kỳ sự thật các bảo bối trong truyện Harry Potter

“Harry Potter” của nữ nhà văn nước Anh JK Rowling là bộ truyện nổi tiếng thế giới về những cuộc phiêu lưu và sự trưởng thành của cậu bé phù thủy Harry cùng những người bạn. Sau đây chúng ta hãy tìm hiểu 5 bảo vật phù thủy thú vị nhất được sử dụng để làm nên sự huyền bí và ma thuật của loạt truyện.  

JOEL SAGET / Getty Images
Nhân vật Harry Potter. (Ảnh: Getty Images)

Phượng hoàng

British Library
Chim phượng hoàng được miêu tả trong một tác phẩm cổ xưa. (Ảnh: Thư viện Anh)

Kỳ lân một sừng, rồng và ngựa đầu người xuất hiện rất nhiều trong thế giới của Harry Potter. Thế nhưng, phượng hoàng là đặc biệt hơn cả vì khả năng tự hồi sinh và sự trung thành tuyệt đối nếu được thuần hóa.

Mặc dù JK Rowling không phải là người tạo ra những con quái thú thần thoại này, nhưng chúng ta có thể chắc rằng bà đã thổi một sức sống mới vào những câu chuyện thần thoại cổ xưa.

Bà đã hình dung lại về phượng hoàng – một loài chim trong thần thoại Hy Lạp – trong tập Harry Potter thứ hai, “Căn phòng các bí mật”. Đó là một loài chim màu đỏ như nhung có kích thước lớn như con ngỗng với cái mỏ và móng vuốt vàng. Loài phượng hoàng này trông hơi giống con gà tây bị vặt hết phân nửa lông vào dịp Giáng sinh khi nó đến gần ‘Ngày hỏa thiêu’ – tức là ngày nó chết và tái sinh thành một con phượng hoàng nhỏ từ đống tro tàn.


Máy đọc sách Kindle giá SHOCK!

Chi tiết mà JK Rowling sáng tạo ra là chiếc lông của chim phượng có thể được dùng như một bộ phận của chiếc đũa thần phù thủy, ví dụ những chiếc đũa thần của Harry và Ngài Voldemort.

Nước mắt của phượng hoàng cũng có thể chữa lành vết thương, chẳng hạn như  Fawkes, chim phượng của Giáo sư Dumbledore, giúp chữa cho Harry Potter khi cậu ấy bị Basilisk làm bị thương trong tập hai.

Khét tiếng là loài rất khó thuần dưỡng, loài chim này có thể trở thành một vật nuôi trung thành. Khi Giáo sư Dumbledore bị giết sau đó, Fawkes đã hát bài “Tiếng khóc Phượng hoàng” – một bài hát nỉ non làm tan nát lòng người.

Bản thảo cuốn sách từ thế kỷ thứ 13 bên trên miêu tả một con phượng hoàng đứng lên từ đống tro tàn, chứng tỏ rằng những bậc tiền bối của JK Rowling còn có trí tưởng tượng sống động hơn hẳn bà.

Đá Bezoar

The Board of the Trustees of the Science Museum, London
Hình ảnh về một viên đá Bezoar. (Ảnh: Ban Quản trị Bảo tàng Khoa học tại Luân Đôn)

Trong lớp học pha chế thuốc năm đầu tiên, Harry đã học một bài học bổ ích của Giáo sư Snape về đá bezoar: “Bezoar là một loại đá được lấy từ trong bụng của một con dê và nó có thể giúp giải trừ hầu hết các chất độc”. Và nó cứu mạng một nhân vật trong truyện – Ronald Weasley – trong tập “Hoàng tử lai” sau khi cậu bé bị trúng độc rượu mật ong ngâm bằng gỗ cây sồi được đưa đến làm quà cho Giáo sư Dumbledore.

Từ ‘bezoar” xuất phát tiếng Ba Tư pād-zahr, có nghĩa là thuốc giải độc. Bezoar là những miếng thức ăn không tiêu hóa, tìm thấy trong bụng của những con vật như dê và được cho là thuốc giải độc từ xưa ngay từ lúc người Moor chiếm đóng Tây Ban Nha. Lớp bọc bằng vàng bên ngoài viên bezoar cho chúng ta thấy rõ người ta tôn sùng nó như thế nào.

Bia mộ Nicolas Flamel

Paris, Musée de Cluny - Musee National du Moyen Age
Bia mộ của Nicolas Flamel. (Ảnh: Bảo tàng Quốc gia Cluny ở Pa-ri)

Nicolas Flamel nổi tiếng là người đã tạo ra Hòn đá Tiên tri trong tập 1. Nhờ khám phá được thuốc trường sinh bất tử mà ông đã sống được đến 665 tuổi – độ tuổi chỉ có vợ ông, bà Perenelle, vượt qua được và bà sống đến 668 tuổi. Hai ông bà đã sống một cuộc sống lặng lẽ, yên bình ở Devon. Vâng, ít nhất cho đến khi hòn đá tiên tri bị phá hủy vào cuối truyện thì cả hai vợ chồng mới qua đời.

Tuy nhiên, Nicolas Flamel là một người có thật và hòn đá đó chính là bia mộ của ông ấy. Là người chép và bán bản thảo từ thời Trung Cổ, sau khi ông qua đời, mọi người mới biết đến ông như một nhà giả kim thuật và là người khám phá ra Hòn đá Tiên tri vốn có khả năng biến những kim loại cơ bản thành vàng và giúp con người trường sinh bất tử. “Nếu tra trên Google kỹ một chút thì rất nhiều người vẫn nghĩ rằng ông ấy vẫn còn sống đâu đó ở Ấn Độ”, Alex Lock, một trong những người coi giữ cuộc triển lãm, cho biết.

Rễ cây hình người

British Library Board
Cây có rễ hình người trong sách cổ. (Ảnh: Ban Quản trị Thư viện Anh)

Harry và các bạn học lần đầu tiên biết đến rễ cây hình người trong lớp học về thực vật vào năm thứ 2. Chúng được trồng vì có khả năng giúp giải lời nguyền cho nạn nhân bị hóa đá. Nhưng chúng không phải là những cái rễ lâu năm mà là những sinh vật nhỏ có tri giác với tiếng kêu chết chóc khi chúng trưởng thành. Đó là lý do vì sao các phù thủy trẻ được dạy là phải nhổ rễ cây hình người khi chúng vẫn còn là rễ con.

Rễ cây hình người đã là một yếu tố hết sức quan trọng trong các câu chuyện dân gian được kể từ xưa đến nay, mà nguyên nhân chắc chắn là do đôi khi chúng có hình dáng như một người bị co rúm lại. Người ta thường dùng một con chó kéo sợi dây thừng buộc vào rễ để kéo nó lên vì họ sợ tiếng thét chết chóc của nó như mô tả trong cuốn từ điển bách khoa về cây cỏ Herbal này, mô tả các tính năng y khoa cũng như công dụng huyền bí của chúng. Rễ cây hình người cũng nổi tiếng có công dụng gây ảo giác và gây nghiện.

Quả cầu thủy tinh

Museum of Witchcraft, BoscastleQuả cầu đen. (Ảnh: Bảo tàng Phép thuật ở Boscastlek, Anh) 

Harry Potter không bao giờ thích quả cầu thủy tinh. Cậu đã tiếp xúc với chúng khi học năm 3 ở lớp Tiên tri do giáo viên kỳ quái – Giáo sư Sybill Trelawney đứng lớp. Trong lớp học này, các phù thủy nhỏ học cách dự đoán tương lai, nhưng tất cả những gì mà Harry và Ron nhìn thấy là những cuộn sương khói màu trắng. Một lần nữa trong tập “Mật lệnh Phượng hoàng”, Harry đã không thể dự đoán được gì trong kỳ thi đánh giá năng lực tiên tri dành cho phù thủy qua quả cầu thủy tinh.

Ngoài quả cầu thủy tinh như trong truyện Harry Potter để khách tham quan chiêm ngưỡng, Bảo tàng Anh hiện đang cất giữ một quả cầu thủy tinh kỳ lạ: quả cầu đen của ‘Smelly Nelly’, một phù thủy người Anh xức nước hoa khắp người để thu hút các hồn ma giúp bà tiên đoán chính xác. Theo ý kiến của một nhà quan sát vào những năm 1960, “quả cầu thủy tinh nhỏ màu đen này thú vị ở chỗ nó là quả cầu Mặt Trăng, tức là nó được dùng vào ban đêm để bắt hình ảnh của Mặt Trăng phản chiếu lên bề mặt quả cầu. Sau đó, phù thủy sẽ nhìn vào hình ảnh phản chiếu này để dự đoán”.

Theo BBC