• TINHHOANET

Câu chuyện đẹp: Cô tiếp viên hàng không và bà cụ già đôi chân trần

Bức ảnh và câu chuyện nữ tiếp viên hàng không tận tình, ân cần giúp đỡ bà cụ già trong lúc chờ người nhà đến đón tại sân bay đang được cư dân mạng nhanh chóng truyền tay nhau.

Câu chuyện này được lấy từ đoạn status của một bạn trẻ có Facebook là P.N.Q. Theo như những gì Q viết thì cô bạn bắt gặp được hình ảnh này khi đang đứng cùng bạn mình chờ xe đến đón. Cụ già chân trần, tay ôm một bọc đồ đang không tìm được người đón, mặc dù cụ có điện thoại nhưng vì tai khá kém, còn chị tiếp viên có vẻ như đang rất vội nhưng vẫn tận tình gọi cho người thân của cụ, chỉ dẫn rất cụ thể và chờ cho đến lúc người nhà tới thì chị mới rời đi. Nữ tiếp viên hàng không này còn dặn cụ lần sau nhớ bảo người nhà đặt thêm dịch vụ đưa đón ở sân bay để tránh trường hợp chờ mãi mà không tìm được người đón.

Chúng tôi xin phép được đăng tải toàn bộ câu chuyện theo status của bạn P.N.Q:

Hình ảnh một cô tiếp viên xinh đẹp, mặc đồng phục sang trọng và một bà cụ đội nón, đi chân đất mà mình gặp sáng nay khiến cho mình cảm giác thật thú vị. Mình cảm nhận được sự gần gũi và ân cần.

Sân bay đông người và vội vã, dường như không ai chú ý cả. Mình và hai bạn nữa đang chờ xe đón cạnh đó. Mình đoán chị tiếp viên cùng chuyến với cụ.

Theo quan sát của mình thì cụ không tìm được người đón, cụ có điện thoại nhưng chắc cũng không biết miêu tả vị trí đứng thế nào. Cụ khá già và tai hơi kém. Chị tiếp viên cũng có vẻ rất vội, cụ thì vẫn chưa thấy người đón.

– Alo, anh đến chỗ… Em với cụ đang đứng ở đây. Anh đến luôn giùm vì em không đợi lâu được.

Cụ nói gì đó mình không nghe rõ, tay vẫn giữ chặt bọc túi.

Chị tiếp viên quay ra bảo cụ: Lần sau cụ đi, nhớ bảo con cháu đặt thêm dịch vụ đưa đón ở sân bay nhé!

Hình như cụ vẫn không nghe rõ và hiểu gì, cụ bảo: Sợ bị lạc lắm.

– Không lạc được cụ à. Cụ sẽ có người đưa tận nơi. Sẽ không bị lạc đâu.

Có vẻ như cụ chẳng hiểu gì lắm. Chị tiếp viên nhìn xuống chân cụ rồi bảo:

– Cụ đi dép vào cụ ạ.

Bà cụ nhìn vào bọc túi đang ôm trên người chắc dép cụ đang để ở đó rồi bảo: Trơn lắm, không đi đâu.

Bọn mình đứng bên cạnh mỉm cười. Mình thì nhớ đến câu nói của bà mình : Đôi dép là thứ quý giá lắm. Chỉ khi nào có việc mới mang đi..

Mình cũng nhớ đến những đôi chân trần lam lũ và vất vả của những người ở quê. Hay những đôi dép bằng chai nhựa mà trên mạng chia sẻ…

Chợt nhớ ra, lâu lắm rồi không đi chân trần, bà mình bảo nên đi vì tốt cho sức khỏe.

Hình ảnh này khiến mình nhớ đến một lãnh đạo đã nói: Cảm thấy hạnh phúc khi nhìn khách hàng đến sân bay giờ xách túi nilon, làn đi chợ đi máy bay. Ai cũng có thể bay được. Cụ là một trong những khách hàng đó và khoảng cách không còn xa…

Một lúc sau thì người nhà cụ đến đón, chị tiếp viên nhìn phía xa chỉ cho cụ rồi mừng rỡ, mình đứng cạnh cũng mừng, chị tiếp viên sau đó nói thêm với người nhà cụ rồi rời đi vì chị cũng khá vội. Cụ đi theo người nhà và cụ vẫn nhất định ko đi dép chắc cụ sợ ngã.

Câu chuyện có thế thôi, mình viết lại có lẽ không được hay nữa nhưng đối với mình với người già đến những nơi như thành phố hoặc sân bay mà không có con cháu đi cùng như cụ thì thực sự khiến mình khá lo lắng, cũng may là cụ đã đi lại suôn sẻ và gặp được người tốt. Hình ảnh cô nhân viên VNA tận tình và đôi chân trần của cụ chậm chạp bước đi khiến mình nhớ mãi.

Và hôm nay cũng được nhìn gần nhất đồng phục của VNA, có lẽ với mình đó là hình ảnh đẹp nhất”.

Dù cuộc đời có rộng lớn, ồn ã hay xô bồ đến đâu, thì ở đâu đó con người vẫn luôn biết cách đối xử với nhau thật tốt. Giữa những bận rộn và tấp nập của cuộc sống hàng ngày, những hành động nhỏ thể hiện sự giúp đỡ, ân cần và tận tình với nhau luôn là một hình ảnh rất đẹp. Nó như một cơn mưa mát giữa mùa hè nóng bức, tắm táp cho tâm hồn chúng ta thêm những giá trị đẹp của con người với con người.

Theo Kenh14

 

x