• TINHHOANET

Báo chí quốc tế liên tiếp đưa tin chính quyền Trung Quốc mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công

“Hard to Believe” (tạm dịch: Điều khó tin) là bộ phim kể lại cuộc điều tra nghiêm túc về một tội ác đáng sợ nhất trong lĩnh vực y học: mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), với câu hỏi: “Tại sao dường như có quá ít người chú ý đến điều này?”. Gần đây, trang báo “Daily Mail” của Anh đã đăng tải bộ phim tài liệu này.

Tờ báo “Daily Mail” của Anh đã đăng tải một bộ phim lài liệu mang tên “Hard to Believe” miêu tả về việc mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc. (Ảnh: Daikynguyenvn)

Sự thật kinh hoàng nhưng xã hội quốc tế không quan tâm

Bài báo nói rằng, bộ phim “Hard to Believe” công khai chỉ ra ĐCSTQ đã mổ cướp gan, thận, giác mạc và tim của những học viên Pháp Luân Công đang bị bắt giam phi pháp, thậm chí là mổ lấy nội tạng trong khi những người này vẫn còn sống. Tuy nhiên, xã hội quốc tế lại hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề này.

Theo “Hard to Believe”, vào năm 2006 thực trạng mổ cướp nội tạng sống tại Trung Quốc đã rất rõ ràng, đồng thời còn có luật sư nhân quyền, các nhân chứng, thậm chí là bác sĩ tham gia phẫu thuật đều đứng ra làm chứng. Tuy nhiên, các nước trên thế giới lại không chú ý đến việc ĐCSTQ lấy nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công và đem bán ra nước ngoài. Bộ phim tài liệu này chỉ ra rằng tại sao thế giới đối với việc xâm phạm nhân quyền nghiêm trọng bậc nhất này, lại coi như chưa từng nghe thấy?

Đạo diễn bộ phim, ông Ken Stone được “Daily Mail” phỏng vấn cho biết: “Chúng tôi làm bộ phim này với mục đích là để thăm dò xem tại sao những báo cáo, những bộ phim về tình hình tại Trung Quốc, lại giành được ít sự quan tâm đến thế. Có rất nhiều người cung cấp những bằng chứng hết sức rõ ràng, nhưng họ thường bị mọi người coi nhẹ”.

Bộ phim tài liệu “Hard to Believe” nói về điều tra nghiên cứu của nhà báo Ethan Gutmann, cùng với luật sư nhân quyền ông David Matas, người từng được đề cử giải Nobel Hòa bình và cựu Ngoại trưởng Canada, ông David Kilgour.

Bộ phim còn có phỏng vấn những học viên Pháp Luân Công từng bị giam giữ trái phép, và các bác sĩ từng đích thân tham gia mổ cướp nội tạng sống học viên Pháp Luân Công. Tuy nhiên, những bằng chứng hết sức thuyết phục từ những người có địa vị cao trong xã hội này, lại không gây được sự chú ý của dư luận, cũng không ai tiến hành điều tra chính quyền Trung Quốc.

Phóng viên Ethan được “Daily Mail” phỏng vấn cho biết:

“Khi đứng trước những hành vi tàn ác, mọi người thường có thói quen không đối diện thẳng với nó. Chỉ khi đã qua đi thì chúng ta mới thừa nhận sự việc tàn ác này. Cũng giống như để thừa nhận việc thảm sát người Do Thái thì chúng ta phải cần bao nhiêu năm? Việc này cũng tương tự như vậy”.

Nhân chứng, bằng chứng thuyết phục

Đạo diễn Ken Stone cho biết, bằng chứng có sức thuyết phục nhất là lời thú nhận của vị bác sĩ đến từ Tân Cương. Bác sĩ Enver Tohti trong bộ phim này đã tiết lộ bản thân ông đã trực tiếp tham gia vào việc mổ cướp nội tạng sống. Nhiều năm trước ông đã từng làm tại khoa ngoại của một bệnh viện tại Tân Cương. Năm 1994, ông bị điều động đến một nơi chuyên thi hành án tử hình, khi đó ông nhìn thấy một tù nhân nam do bị trúng đạn đã nằm gục xuống sàn nhà, vết thương hoàn toàn không thể lấy đi tính mạng của tù nhân này, anh hoàn toàn có thể bình phục. Tuy nhiên, cấp trên yêu cầu bác sĩ Tohti mổ lấy nội tạng của anh ta, sau đó cảnh sát nói với ông, “sự việc ngày hôm nay anh hãy coi như chưa từng xảy ra”. Hiện nay Bác sĩ Tohti đang làm tài xế lái xe taxi tại London, ông cũng từng tham gia làm chứng tại Nghị viện châu Âu.

Theo Daily Mail, điều tra viên của Canada cho biết, ĐCSTQ muốn tìm mọi cách để che dấu những báo cáo về việc mổ cướp nội tạng, vì đó là những phi vụ buôn bán hàng tỷ đô la.

Ông Matas và ông Kilgour phát biểu lần đầu tiên năm 2006 trong báo cáo điều tra về việc mổ cướp nội tạng sống cho biết, bệnh viện của ĐCSTQ thu về từ giác mạc là 30.000 USD, thận là 62.000 USD, đối với gan và tim thu về 130.000 đô. Ông Matas trong bộ phim nói: “Số học viên Pháp Luân Công bị giam giữ là rất nhiều, họ bị đối xử một cách thậm tệ. Họ trở thành lượng lớn những người có thể bị hy sinh cho những ca ghép tạng”.

Chứng cứ chủ yếu mà hai ông đưa ra liên quan đến số lượng lớn cơ quan nội tạng tại Trung Quốc không rõ nguồn gốc. Trong khi số ca phẫu thuật cấy ghép của Trung Quốc đứng thứ nhì trên thế giới, nhưng toàn quốc chỉ có 37 người đăng ký tình nguyện hiến tạng tại Hội Chữ thập đỏ.

ĐCSTQ thừa nhận rằng, mỗi năm có khoảng 10.000 ca phẫu thuật cấy ghép tạng, đồng thời giải thích rằng, những cơ quan nội tạng đó đến từ những tù nhân bị tử hình. Tuy nhiên, căn cứ theo báo cáo của Tổ chức Nhân quyền tại Mỹ, thì năm 2013, Trung Quốc chỉ có 2.400 trường hợp thi hành án tử hình. Báo cáo của ông Matas và Kilgour cho rằng, có khoảng 40.000 học viên Pháp Luân Công đã chết do bị mổ cướp nội tạng.

(Ảnh: chongmocuoptang.com)

Nhà báo Ethan cho biết, con số thực tế có thể còn cao hơn, từ năm 2000 đến năm 2008 đã có hơn 65.000 người bị mổ cướp nội tạng sống. Năm 1999, ĐCSTQ bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công, khi đó ông Ethan cũng đang ở Bắc Kinh, do đó ông đã tận mắt chứng kiến cuộc đàn áp này. Năm 2006 ông bắt đầu tiến hành điều tra. Khi phỏng vấn những học viên Pháp Luân Công từng bị bắt giữ, ông đã rất sốc khi họ đề cập đến việc mổ cướp nội tạng sống.

Ông Ethan cho biết, ông đã phát hiện điểm đáng nghi trong việc kiểm tra sức khỏe học viên trong trại giam. Vì mục đích của việc kiểm tra này là để kiểm tra cơ quan nội tạng của họ có khỏe mạnh không. Ông nói: “Khi đó tôi cảm thấy lạnh sống lưng, và tự nghĩ: ‘đây chính là sự thật’.

Đối với bài báo này, các độc giả người Anh đã đưa ra rất nhiều bình luận, có người cho rằng: “Hành động của quốc gia này đối với người và động vật, luôn khiến cho người ta cảm thấy sợ“.  Có người còn trực tiếp kêu gọi Bộ trưởng Tài chính Anh George Osborne: “Tại Trung Quốc phát sinh sự việc này, chúng ta còn có thể tiếp tục quan hệ thương mại với họ sao?”

“Daily Mail” là tờ báo lớn thứ 2 ở Anh Quốc, theo thống kê vào Tháng 3/2014, lượng phát hành của tờ báo này là hơn 1,7 triệu tờ mỗi ngày. Phiên bản trực tuyến của Daily Mail được cho là phiên bản tin tức được truy cập nhiều nhất trên thế giới, với 100 triệu người truy cập mỗi tháng.

Cũng thuận theo ngày càng nhiều đối tượng, quốc gia, và truyền thông quan tâm hơn đến tội ác này, vào ngày 28/9, Thời báo New York, một trong những tờ báo danh tiếng của Mỹ, cũng đã cho đăng tải bức thư ngỏ của Hội Ái Hữu Pháp Luân Công gửi đến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, nhân chuyến công du của ông đến Hoa Kì. Bức thư là thông điệp kêu gọi ông Tập cân nhắc kỹ càng về những thiệt hại mà cuộc đàn áp Pháp Luân Công gây ra, đồng thời cũng nhấn mạnh rằng việc cho phép người dân tự do tập luyện Pháp Luân Công chính là đem lại hy vọng thay da đổi thịt cho Trung Quốc.

Song song đó, đài PBS của Mỹ trước đó cũng đã công bố một tài liệu điều tra cho biết Trung Quốc đã mổ cắp nội tạng của các tù nhân sau đó tiêu thụ trên thị trường chợ đen, điều mà bấy lâu nay các luật sư và tổ chức nhân quyền trên thế giới vẫn luôn lên án.

Theo chuyển biến của dòng chảy lịch sử, người dân khắp nơi càng nhận thức rõ ràng hơn về tội ác kinh hoàng mà ĐCSTQ, đứng đầu là Giang Trạch Dân, đã gây ra cho người dân nước họ và cả thế giới. Khi sự thật dần dần được tiếp nhận thì cũng là lúc ánh sáng lương tri chiếu rọi đến tâm hồn bạn, liệu bạn có thể dung thứ cho một chính quyền thẳng tay lấy cắp tim, gan và thận của một người để đem bán chỉ vì anh ta có niềm tin vào Chân Thiện Nhẫn.

Trailer bộ phim tài liệu “Hard to Believe”

Bài liên quan:

Theo Daikynguyenvn/NTDTV

x