• TINHHOANET

Khuôn Mặt Thể Hiện Sự Sợ Hãi Và Ghê Tởm Là Để Hỗ Trợ Thêm Cho Mắt Nhìn

Mắt mở to để biểu lộ sự sợ hãi và thu nhỏ để biểu lộ sự kinh tởm. (Đại Học Cornell)

Mắt mở to để biểu lộ sự sợ hãi và thu nhỏ để biểu lộ sự kinh tởm. (Đại Học Cornell)

Các biểu hiện trên gương mặt–như mắt mở to vì sợ hãi hay mắt nheo lại vì kinh tởm–là kết quả của sự tiến hóa đôi mắt để nhận thức sự vật, không phải để giao tiếp.

Cặp mắt của chúng ta sẽ mở to khi sợ hãi, nhờ đó tăng độ nhạy cảm và mở rộng tầm nhìn để xác định nguy hiểm xung quanh. Khi cảm thấy kinh tởm, mắt chúng ta sẽ thu hẹp, chặn lớp ánh sáng để nhìn rõ hơn và xác định căn nguyên của điều kinh tởm đó.

Các khám phá của Adam Anderson, giáo sư về sự phát triển con người tại trường Sinh thái học Nhân loại trực thuộc Đại Học Cornell, cho rằng các biểu hiện của gương mặt người nảy sinh ra từ các phản ứng lại ngoại cảnh, mang tính thích nghi với tác nhân môi trường và không bắt nguồn từ các tín hiệu giao tiếp xã hội, và điều này góp phần ủng hộ thêm cho lý thuyết của Charles Darwin về quá trình tiến hóa của cảm xúc.

Nhìn rõ hơn

“Hai chức năng đối nghịch của con mắt là mở to và thu hẹp lại này, tương ứng với sự giãn ra hoặc co lại của đồng tử, có thể là nguồn gốc nguyên thủy của các loại hình thái cảm xúc trên khuôn mặt,” Anderson nói. “Và những cử động mặt này không chỉ giới hạn vào sự kinh tởm và sự sợ hãi, vì chúng ta biết rằng những cử động này đóng góp một phần lớn giúp tạo ra các biểu hiện khác nhau, bao gồm ngạc nhiên, giận dữ, và thậm chí hạnh phúc.”

Những hình ảnh kinh tởm sẽ cho chúng ta một thị lực tuyệt vời – ít ánh sáng và sự tập trung hơn; các biểu hiện sợ hãi sẽ kích thích sự nhạy cảm đến mức tối đa – nhiều ánh sáng hơn và tầm nhìn cũng rộng hơn.

Cảm Xúc Đi Đầu

“Những cảm xúc này tạo ra các nét biểu cảm trên gương mặt mà rất cách xa nhau về kết cấu, một với mắt mở to và cái kia với mắt nheo lại,” Anderson-tác giả kỳ cựu của bài nghiên cứu nói.

“Lý do của điều này là vì nó cho phép con mắt điều tiết mức độ ánh sáng thích hợp nhất trong từng hoàn cảnh riêng biệt.”

Còn gì nữa, cảm xúc là một bộ lọc đối với “thực tế”, định hình những gì mà chúng ta sẽ nhìn trước khi ánh sáng tiếp cận vào trong mắt của chúng ta.

“Chúng ta thường nghĩ về nhận thức chính là một cái gì đó xảy ra sau khi một hình ảnh được tiếp nhận bởi bộ não, nhưng trên thực tế cảm xúc sẽ chi phối tầm nhìn tại thời điểm sớm nhất của quá trình giải mã hình ảnh.”

Phòng Thí Nghiệm Nhận Thức Và Cảm Xúc của Andersion đang nghiên cứu vai trò những cử động tương phản của đôi mắt đối với cách thức phát triển của biểu cảm trên khuôn mặt, nhờ đó mà có thể phụ trợ cho các giao tiếp không lời trong các nền văn hóa khác nhau. Nghiên cứu này hiện nay được xuất bản trên tạp chí Khoa Học Tâm Lý (Psychological Science.)

“Chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu xem làm sao mà những biểu hiện này có thể dùng để kết nối cảm xúc với người khác ,” ông nói. “Chúng ta biết rằng đôi mắt là một công cụ mạnh mẽ để đọc ý nghĩ và cảm xúc của mọi người, và chúng ta có thể trả lời một phần câu hỏi xem tại sao lại như vậy.”

Nguồn: Đại Học Cornell

Tái bản từ Futurity.org dưới một Phiên Bản Creative Commons Attribution 3.0.

Dịch Việt ngữ bởi: Việt Nguyên
Để đọc bản gốc trên Epoch Times, vui lòng click vào đây.

Theo Việt Đại Kỷ Nguyên

x