Trung Quốc từ những năm 80 bắt đầu rộ lên trào lưu khí công cùng công năng đặc dị, vào thời điểm cao trào nhất thì những người tu luyện khí công đã vượt trên cả trăm triệu người. Dưới đây là một số sự thật ít người biết về điều vốn vượt ngoài khả năng lý giải của khoa học.

Một môn khí công được nhiều người biết đến – Thái Cực quyền

Những năm đầu của thập niên 80, báo chí từng đưa tin: Tứ Xuyên có cậu bé tên Đường Vũ, được phát hiện có thể dùng tai đọc chữ. Theo đó, nếu viết một chữ lên giấy, che nó lại (không cho cậu nhìn thấy), rồi kề vào tai của Đường Vũ, thì cậu có thể nghe ra được. Thời đó, tin tức sau khi đưa ra, đã tạo nên những tranh luận sôi nổi, khiến nhiều nhà khoa học và học giả hứng thú, bắt đầu các cuộc điều tra nghiên cứu. Theo đó, họ xác thực sự tồn tại của công năng đặc dị.

Về sau, người ta liên tiếp phát hiện rất nhiều trẻ em và thầy khí công sở hữu các loại công năng đặc dị khác nhau. Ví dụ như ngoài việc “dùng tai đọc chữ”, sau này người ta còn phát hiện những bộ phận khác cũng có thể đọc chữ. Ngoài ra còn có “ý niệm ban vận” (vận chuyện đồ vật bằng ý niệm), lấy viên thuốc từ trong hộp thuốc chỉ bằng cách dùng ý. Thêm nữa là “dao thị” (công năng nhìn xa), ví như: ngồi ở Bắc Kinh có thể nhìn được một số hiện tượng nơi Thượng Hải, v.v….Trào lưu khí không với nhiều phát hiện về công năng đặc dị đã khiến rất nhiều người làm khoa học tiến hành nghiên cứu khá hệ thống đối với những hiện tượng này.

“Khoa học sinh mệnh mới của nhân loại”

Tại Trung Quốc, để có thể tiến hành nghiên cứu trên quy mô lớn đối với những sự việc loại này, người ta cần phải có sự đồng ý của giới chức cấp cao trong chính phủ. Nói cách khác, những người có công năng đặc dị này đều phải biểu diễn cho giới lãnh đạo cao cấp của Trung Quốc xem, khiến họ tin tưởng và cho phép nghiên cứu.

Trương Bảo Thắng, sinh năm 1960, người Nam Kinh là một ví dụ điển hình vào thời này. Vào cái thời “dùng tai đọc chữ” nổi lên, Trương Bảo Thắng tuyên bố rằng bản thân mình có công năng “phi nhãn thị giác” (không cần dùng mắt để nhìn), và còn có thể biểu diễn năng lực “đưa vật lấy hàng”. Hẳn mọi người còn nhớ Trương Bảo Thành có năng lực kì lạ được nói đến trong “Thần Bài 2“? Người này chính là hình tượng được tạo dựng từ thực tế.

Bàn về công năng đặc dị trước tiên cần phải nói rằng, trình diễn nó trước công chúng cũng giống tiêu tiền, tiêu xài càng nhiều thì số tiền còn lại sẽ càng ít. Trương Bảo Thắng biểu diễn quá nhiều, đến sau cùng công năng đã cạn kiệt, không còn khả năng biểu diễn nữa, và vấp phải những chỉ trích.

Trương Bảo Thắng và Lâm Thanh Hà
Trương Bảo Thắng và Quỳnh Giao
Trương Bảo Thắng và Tề Tần, Thành Phương Viên

Thời bấy giờ, viện khoa học Trung Quốc bao gồm cả Viện Nghiên cứu Vật lý cao năng lượng, cho đến một số trường cao đẳng, đều có một số giáo sư, học sinh lẫn đội ngũ chuyên nghiên cứu những hiện tượng này. Việc nghiên cứu được thực hiện tương đối hệ thống, vận dụng rất nhiều phương thức khoa học nghiêm ngặt, bao gồm bịt mắt, phong kín, đối chiếu, đã chứng thực rằng những hiện tượng này xác thực có tồn tại.

Ngày 3/6/1980, Bắc Kinh thành lập nhóm nghiên cứu công năng đặc dị trên thân thể người. Ngày hôm sau, Tiền Học Sâm, nhà khoa học nổi tiếng, đã tiếp nhận lời mời phỏng vấn của trang “tạp chí Tự nhiên”, ông bày tỏ sự ủng hộ việc nghiên cứu công năng đặc dị để khai phá những tiềm năng trên thân thể người.

Ông nói: “Một hạng mục nghiên cứu khoa học mới, khi vừa mới được đưa ra, sẽ luôn có người phản đối, người dẫn đầu cũng sẽ luôn nhận phải sự phản đối của người ta, vậy nên cần phải có dũng khí, cần phải dám đứng thẳng mới được”. Trong cuộc trò chuyện, lần đầu tiên ông nhắc đến khái niệm “khoa học thân thể người” này.

Tiền Học Sâm viết về khoa học nhân thể

Đối với tất cả công năng đặc dị, thời bấy giờ các nhà khoa học đều gọi là “khoa học sinh mệnh mới của nhân loại”. Theo chia sẻ của người từng thực hiện các nghiên cứu công năng đặc dị, việc nghiên cứu được thực hiện chủ yếu trên hai phương diện, một là tổng kết kết quả nghiên cứu trong và ngoài nước, rồi căn cứ vào đó để phân tích quy luật. Mặt khác là tiến hành một số thực nghiệm.

Cả trong và ngoài nước xưa nay đều tồn tại công năng đặc dị

Căn cứ trên tài liệu ghi chép trong và ngoài nước, những hiện tượng này trong lịch sử Trung Quốc đã có ghi chép từ lâu. Ở các quốc gia khác, như học Viện Khoa học Liên Xô, khoa quân đội Liên Xô cũng đều có nghiên cứu về hiện tượng này, thông thường đều được giữ bí mật. Những người sở hữu công năng đặc dị này đều được xem như bảo bối quốc gia. Nước Mỹ cũng có nghiên cứu về phương diện này.

Thời bấy giờ, Trung Quốc có một đơn vị gọi là “y ban khoa học kỹ thuật quốc phòng”, cơ quan này từng chiêu mộ được rất nhiều người có công năng đặc dị, trong đó có rất nhiều người có công năng rất mạnh.

Trong số những người nghiên cứu về công năng đặc dị này còn có Lý Tự Sầm, hiệu trưởng trường công lập Đài Loan, Giáo sư Khoa Điện cơ, Bộ môn điện tử …. Ông còn đảm nhận vai trò chỉ đạo đối với một số đoàn thể xã hội, gồm có học viện tinh hạm Đài Đại, Trung tâm Công năng đặc dị Đài Đại. Lý Tự Sầm luôn dốc hết tâm huyết nghiên cứu về phương diện tiềm năng của thân thể người.

Hướng dẫn thực nghiệm công năng đặc dị

Theo chia sẻ của một người từng làm các nghiên cứu này, trong nhóm của ông còn có người từng đến trường học về công năng đặc dị. Thực tế việc giảng dạy về công năng đặc dị chính là hình thức “tu luyện” trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, với các trường phái như Đạo gia, Phật gia, ngay cả khí công dân gian.

Nhìn chung, theo các trường phái tu luyện này, công năng chính là bản năng tiềm tại thuộc về tiên thiên của con người, chỉ là nó chưa được biểu hiện ra hoặc mất dần khi con người trưởng thành. Vậy nên, trẻ con vì chúng khá ngây thơ nên những bản năng này vẫn tồn tại ít nhiều trên thân.

Ví như, bạn đi vào một lớp tiểu học và nói với các em học sinh rằng: người bạn nhỏ này có thể nghe chữ bằng tai, rồi để những đứa trẻ khác cũng đi nghe thử, và bạn kiên nhẫn hướng dẫn, liền phát hiện ra những đứa trẻ cũng sở hữu khả năng nhận biết nhất định.

Điều này nói lên rằng, công năng biểu hiện ở mỗi người không nhất định sẽ mạnh mẽ, lúc đầu cũng không ổn định, nhưng dần dần sẽ được gia cường nếu trải qua rèn luyện. Một số trẻ em có thể biểu hiện rõ ràng hơn, điều này chứng tỏ trẻ vẫn còn sót lại một số bản năng. Sự thật này hoàn toàn trùng khớp với những điều được giảng trong giới tu luyện truyền thống, nó cho thấy công năng đặc dị thật sự là bản năng của con người chúng ta.

Các thí nghiệm liên quan đến công năng đặc dị dưới sự quan sát tỉ mỉ tinh vi của khoa học

Ngoài ra, người này còn chia sẻ về thí nghiệm của Ủy ban Khoa học Quốc phòng Trung Quốc. Họ bỏ một cây kim vào bình thủy tinh bị phong kín, trên mũi kim có xuyên một sợi chỉ rất dài, rồi để cho người có công năng đặc dị lấy nó ra. Bởi vì ống thủy tinh này đã được niêm kín, và họ liên tục dùng máy quay tốc độ cao để quay lại quá trình này nên có thể phát hiện cách người ta dùng công năng đặc dị để thực sự lấy mũi kim ra. Toàn bộ thí nghiệm được ghi hình lại, và trở thành chứng cứ không thể phủ nhận về công năng đặc dị. 

Một thí nghiệm khác được thực hiện vào năm 1986-1987, thời điểm diễn ra Hội nghị Khí công Toàn quốc lần thứ ba, Rất nhiều thí nghiệm được tiến hành. Viện khoa học các tỉnh đều đã cử người đến dự. Hiệu trưởng tại nơi làm việc của tác giả cũng từng làm không ít thí nghiệm, trong đó có thí nghiệm mà ông ấy đưa ra một lọ thuốc với bốn mặt đều bị bọc kín hết cả, dán giấy và băng keo đến mấy lớp. Ông đưa lọ thuốc này cho người có công năng đặc dị. Ông này liền cầm lọ thuốc trong tay, chăm chú nhìn vào đó một hồi, sau ra sức lắc mạnh. Một hồi ông bảo bác sĩ đưa tay vào chỗ đáy lọ, nửa số thuốc từ trong lọ bị phong kín rơi vào tay của vị bác sĩ, thuốc vẫn còn rất nóng. Lọ thuốc được niêm kín này không hư hỏng, nhưng số thuốc bên trong đã ít đi một nửa. Điều này được thực hiện trước sự chứng kiến của rất nhiều nhà khoa học. Hơn nữa, theo báo cáo ghi chép lại, người sở hữu công năng đặc dị này không được biết trước bất kể điều gì.

Thí nghiệm khác nữa là, một nhà khoa học trước khi đến đại hội, đã bỏ tờ 1 tiền giờ vào một lá thư rồi dán kín lại. Mọi người đều biết mỗi tờ tiền giấy thông thường đều có số seri duy nhất. Khi đến hội nghị, nhà khoa học trao phong thư cho người có công năng đặc dị, người này khẳng định ông sẽ ký tên mình lên đó. Ông cầm lá thư trong tay một lúc, rồi quay người bảo đã ký xong rồi. Mở bìa thư ngay tại hiện trường, mọi người quan sát và phát hiện trên tờ tiền giấy với đúng số seri đó đã xuất hiện chữ ký của ông ta. Hiện tượng những công năng dặc dị tương tự như vậy còn có rất nhiều, mọi người đã làm rất nhiều thí nghiệm kiểu như vậy, trong đó có một số thí nghiệm vô cùng chuẩn xác.

Ví như, thí nghiệm “chất đồng vị thay đổi chu kỳ bán rã”, mọi người đều biết chu kỳ bán rã của chất đồng vị là cố định, trong lĩnh vực khảo cổ nó được dùng để xác định niên đại. Nhóm nghiên cứu tham gia hội nghị vốn không biết cách để thay đổi chu kỳ bán rã của chất đồng vị này, và họ liền tiến hành thí nghiệm. Sau khi thầy khí công phát công năng nhắm vào chất đồng vị, thì chu kỳ bán rã của nó đã có sự thay đổi. Điều này khiến các nhà khoa học khó mà lý giải được

Hơn nữa, khi các thầy khí công phát công năng vào nước, một số chỉ số của nước này đã thay đổi, không còn giống với nước bình thường nữa.

Còn có rất nhiều thí nghiệm thật sự đã chứng thực những hiện tượng này có tồn tại, nhưng vật lý học, khoa học tự nhiên hiện đại vẫn không thể giải thích rõ ràng. Dẫu vậy, giới tu luyện trong Đạo gia, Phật gia từ lâu đã nắm vững tất cả nguyên lý liên quan đến bản năng tiềm tàng của con người, vốn được phần đông gọi là công năng đặc dị

Tiểu Thiện, theo NTDTV