• TINHHOANET

Luôn vui vẻ là một dạng bản lĩnh, càng buông bỏ tự ngã càng có được niềm vui

Niềm vui chân chính là một loại cảnh giới quên đi bản thân, cùng thiên địa vạn vật hòa làm một, không gì trói buộc, tự do tự tại. Bởi vậy có thể sống ở hiện tại, buông bỏ bản ngã, là điều kiện tiên quyết để có thể được thấu tỏ kiếp nhân sinh.

Luôn vui vẻ là một dạng bản lĩnh, càng buông bỏ tự ngã càng có được niềm vui. (Ảnh từ wxwenku)

Trong “Tiền Xích Bích phú” của Tô Đông Pha có câu: “Chỉ có ngọn gió mát ở trên sông cùng vầng trăng sáng trong núi, tai nghe thấy âm thanh, mắt trông thấy cảnh sắc, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, đó là kho vô tận của tạo hoá, cũng là cái vui chung của người và ta”.

Người bình thường lúc đối mặt với biến cố lớn trong đời, thường sẽ u sầu phiền muộn. Nhưng Tô Đông Pha lại lựa chọn buông bỏ bản ngã, quên đi được mất, trở về với tự nhiên, ông dung hòa cuộc sống gian khổ thiếu thốn cùng với thiên nhiên, nhờ vậy đổi lấy được tinh thần thoải mái, tự do và vui sướng.

Một người dù ở nơi nào, cuộc đời cũng không thể luôn thuận buồm xuôi gió, kiểu gì cũng có lúc gặp khó khăn, phiền não cùng thất bại. Khi đối mặt với trở ngại mà vẫn có thể duy trì tinh thần lạc quan phóng khoáng, tràn ngập tự tin, nhất định phải có sự tu dưỡng cao.

Giữ một tâm thái vui vẻ giữa thế gian ồn ào náo nhiệt, có thể làm cho cuộc sống nặng nề, tầm thường trở nên nhẹ nhõm, vui tươi, thậm chí khiến cho thời gian cực khổ cũng trở nên ngọt ngào quý giá. Nghiên cứu khoa học cũng chứng minh, người có tấm lòng cởi mở, rộng rãi thì tinh thần thanh tĩnh, sống năng nổ hoạt bát, khỏe mạnh trường thọ.

Tô Đông Pha du Xích Bích. (Ảnh: Luubooks)

>>> Khi thể xác và tinh thần cùng học tập, chính là lúc sinh mệnh “hẹn hò” với thánh hiền

Lạc quan xuất phát từ nội tâm mạnh mẽ

Tâm làm chủ thân thể và mọi thứ, khi tâm ổn định, không bị lay chuyển bởi yếu tố bên ngoài, thì trí tuệ sáng suốt sẽ xuất hiện. Mọi người đều khát vọng có một nội tâm mạnh mẽ, nhưng để có được nó, phải trải qua rèn luyện thậm chí đối mặt với khó khăn. Vương Dương Minh – nhà tư tưởng, nhà văn, nhà triết học nổi tiếng đời Minh là ví dụ tiêu biểu nhất.

Vương Dương Minh không chỉ thông hiểu đạo Khổng, đạo Phật, đạo Lão, mà còn có thể cầm quân chinh chiến, là nhà nho toàn năng hiếm thấy trong lịch sử Trung Hoa. Nhưng cả đời ông phải trải qua bao trắc trở, bị tra tấn, hạ ngục, bị giáng đi Long Trường, công cao bị đố kị, bị vu là mưu phản, có thể nói nhận đủ loại đày đọa trên đời.

Những chuyện này nếu gặp người thường, không chừng đã sớm đau buồn mà chết rồi, nhưng Vương Dương Minh lại luôn duy trì thái độ tích cực lạc quan. Lúc ở Long Trường, một nơi heo hút bóng người, tùy tùng đi theo ông đều lần lượt bị bệnh, chỉ có mình ông bình yên vô sự. Vương Dương Minh nói: “Ta ở Long Trường hai năm, cũng bị độc chướng xâm hại, nhưng vẫn có thể giữ vững thân thể và tinh thần, đó là bởi vì ta không bi quan, ấm ức giống những người khác”.

Khi ở Kiền Châu, Trần Cửu Xuyên đổ bệnh, Vương Dương Minh nói: “Phải lạc quan khi đối mặt với bệnh tật là một việc khó, ông cảm thấy thế nào?”. Trần Cửu Xuyên nói: “Đó chính là một loại bản lĩnh, thực sự rất khó”.

Vương Dương Minh nói: “Thường xuyên giữ tâm tình vui vẻ, lạc quan, chính là có bản lĩnh”. Đối với Vương Dương Minh, giữ gìn thân thể và tinh thần khỏe mạnh không phải là thiên phú, mà là một loại năng lực, loại năng lực thông qua trí tuệ cùng rèn luyện mà có. Vương Dương Minh bằng chính trí tuệ của mình, trong nghịch cảnh vẫn giữ tâm thái vui vẻ, sống sót ở vùng đất đầy độc chướng. Hơn nữa còn tu dưỡng bản thân, nghiên cứu học vấn, cuối cùng tại Long Trường ngộ đạo, sáng lập ‘Tâm học’.

Người đời phần lớn quá chấp nhất với vật chất hữu hình, lại xem nhẹ sức mạnh vô hình, cho nên khó thoát ra khỏi vũng bùn của khó khăn và thất bại. Bảo trì được sự lạc quan, tự tin, nội tâm vững vàng mới có thể khiến ta hướng tới tương lai tươi sáng.

Bảo trì được sự lạc quan, tự tin, nội tâm vững vàng mới có thể khiến ta hướng tới tương lai tươi sáng. (Ảnh qua mp.itc)

>>> Vương Duy: Nhân sinh như khách qua đường, tĩnh xem thế sự, lặng nhìn mây bay

Sống ở thực tại, buông bỏ tự ngã

Vương Dương Minh từng nói: “Chỉ tồn đắc thử tâm thường hiện tại tiện thị học. Quá khứ vị lai sự, tư chi hà ích? Đồ phóng tâm nhĩ”, ý rằng, chỉ cần thường xuyên cảm thấy được sự tồn tại của cái tâm này, thì chính là đang học rồi. Những chuyện đã qua, chuyện còn chưa đến mà cứ suy nghĩ thì có ích gì? Suy nghĩ kiểu như thế, chỉ có thể làm mất đi sự thanh thản một cách vô ích.

Một người muốn sống vui vẻ, cần có loại trí tuệ “sống cho hiện tại”. Nói đơn giản chính là sống ở giây phút này, chuyên chú chuyện trước mắt, không suy nghĩ lung tung. Tập trung ở hiện tại, không so đo được mất trong quá khứ, cũng không sầu lo biến cố ở tương lai. Kiểu người này, nội tâm yên tĩnh mà trong sáng, vậy nên có thể sống vui vẻ. Tâm lý học đã chứng minh, nếu như một người tập trung vào chuyện nào đó, thể xác và tinh thần của họ sẽ ở trong trạng thái hòa hợp, tạo ra cảm giác thư giãn vui sướng.

Lúc Vương Dương Minh tại Long Trường, đã từng chế tạo một chiếc quan tài đá. Bởi vì trong quá trình ngộ đạo, ông mãi không thể buông bỏ bản ngã, buông bỏ sinh tử. Bởi vậy, Vương Dương Minh nảy sinh ý nghĩ: “Ta coi như mình đã chết, vậy còn cái gì để sợ nữa?”. Ông ở trong quan tài đá tu thân tĩnh tọa, dốc lòng ngộ đạo, cuối cùng hiểu thấu đạo lý “cách vật trí tri”, tức là xét đến cái lý của sự vật, muốn cho những chữ nhỏ nhặt tới đâu cũng hiểu thấu đáo.

Chướng ngại lớn nhất của nhân sinh là bản thân, nếu như không thể buông xuống cái tôi, xóa bỏ sự cố chấp của mình, sẽ rất khó có được niềm vui thực sự. Vương Dương Minh cuối cùng đã ngộ đạo: Tìm kiếm niềm vui, kỳ thực chính là quá trình không ngừng buông bỏ tự ngã. Bởi vậy có thể thấy được, sống ở hiện tại, buông bỏ bản ngã, là điều kiện tiên quyết để có thể được “tâm soi sáng” mà thấu tỏ nhân sinh.

>>> Nhân sinh là một loại tu hành: Có một trái tim yêu thương vô tư thì sẽ có tất cả

Tuệ Tâm, theo SOH

Xem Thêm: